Con trai, cuối cùng mẹ cũng có thể yên tâm mù được rồi!

Ngày trước hai mắt người mẹ của bà ở tuổi 50 không còn nhìn thấy gì, giờ đây bà cũng biết mình cũng sẽ biến thành người mù, và cậu con trai 7 tuổi của mình cũng sẽ trở thành người mù.

Là vì cả gia đình cô đều mắc phải một căn bệnh di truyền về mắt khủng khiếp. Ban đầu bà cũng không muốn sinh cậu con trai ra vì sợ con trai cũng sẽ trở mắc căn bệnh di truyền đó, nhưng khi bà định đi tới bệnh viện để kết thúc sinh mạng của một đứa trẻ trong bụng thì nghe thấy tiếng động bên trong bụng mình, đó là tiếng đạp của đứa trẻ.

Bà đã rơi nước mắt nói với mẹ của mình rằng: “Nó dù sao cũng là một sinh mạng bé nhỏ”. Cuối cùng bà đã quyết định giữ lại cái thai và sinh đứa trẻ ra.


Mấy năm trước bà đã tìm đến một bệnh viện nổi tiếng cách xa nhà cả nghìn cây số để kiểm tra, bác sĩ ở đó nói với bà rằng mắt của bà bà và con trai mình có thể hoàn toàn được chữa khỏi nhờ vào việc phẫu thuật, và tất nhiên phẫu thuật càng sớm càng tốt.

Sau đó bác sĩ đã đưa ra một con số chi phí không ngờ tới cho 2 ca phẫu thuật. Số tiền đó khiến bà khuỵu gối xuống đất, bà nghĩ cả đời mình cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy.

Từ ngày hôm đó, người mẹ bắt đầu lao đầu vào kiếm tiền. Hàng ngày bà làm việc ở xưởng may 8 tiếng đồng hồ, tan ca về nhà bà lo cho cậu con trai nhỏ đâu đấy rồi lại đi làm giúp việc thêm 2 tiếng nữa, sau đó còn tranh thủ đem quần áo về giặt thuê.

Bà đã tiêu hao sức lực và sức khỏe của mình một cách nghiêm trọng. Bà biết điều đó, nhưng bà càng rõ hơn từng giây phút ấy của bà sẽ giúp con trai mình tiến gần hơn một bước đến với ca phẫu thuật.

Thị lực của bà ngày một yếu dần, thế giới trước mắt bà ngày càng trở nên mờ mờ ảo ảo. Có khi đang làm việc, trước mắt bà liền biến thành một bầu trời đen tối, ngay đến những dụng cụ xung quanh cũng không nhìn thấy. Bà đành phải dừng công việc lại, úp mặt xuống bàn đợi cho đến lúc thị lực dần dần hồi phục.

Người mẹ đã nói chuyện với bác sĩ, bác sĩ nói:

“Dựa vào tình trạng của bà và con trai bà hiện nay, thì mắt của bà mới thực sự cần phải cấp bách làm phẫu thuật”.

Bà nói: “Không, tôi muốn con trai mình được làm phẫu thuật”.

“Cậu bé vẫn còn nhỏ, vẫn còn cơ hội để điều trị. Còn bà, nếu không làm phẫu thuật nhanh chóng thì chắc chắn sẽ biến thành kẻ mù lòa”, bác sĩ vẫn tiếp tục khuyên.

Bà buồn rầu đáp: “Tôi biết, nhưng tôi không thể kiếm tiền đủ cho cả hai ca phẫu thuật”.

“Vậy bà có thể chấp nhận sự thật mình sẽ bị mù không?”, bác sĩ thẳng thắn hỏi.

Bà khẳng khái nói: “Tôi có thể chấp nhận, tôi đã không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể chấp nhận”.

Bà tiếp tục nhận thêm càng nhiều quần áo về giặt. Bà cố gắng không để tổ trưởng sản xuất ở xưởng may và chủ nhà biết về chuyện hai mắt bà sẽ không nhìn thấy. Cô cố gắng dựa vào những ánh sáng mờ ảo để làm việc, và dựa vào trực giác để đi đường. Buổi tối hàng ngày cô rất muộn mới trở về, chỉ cần cậu con trai chưa ngủ, bà liền lấy ra cuốn sổ tiết kiệm bảo cậu con trai đọc to con số trên đó .

Bà làm như vậy vừa là để kiểm tra xem mắt của con trai có vấn đề gì không, vừa là để biết xem số tiền trên đó đã gần đủ cho ca phẫu thuật của con trai chưa. Cuối cùng số tiền cũng gần đủ cho một ca phẫu thuật, bà mỉm cười, cười ra nước mắt, trước mắt bà bây giờ là màn đêm đen tối.

Chỉ cần nhận thêm một tháng lương nữa, bà có thể đưa con trai đến thành phố xa xôi đó làm phẫu thuật. Nhưng lúc này bà đã gần như không còn nhìn thấy gì. Tiền lương của tháng đó đã nằm gọn trong túi áo của bà, bà đi trên đường mò mẫm về phía trước, chầm chậm rẽ về hướng đường về nhà. Bất ngờ bà bị một chiếc xe ô tô trên đường đụng phải, lúc đó bà ngã xuống, tay vẫn giữ chặt túi áo vẫn nghĩ về con trai mình.

Tỉnh dậy bà gửi thấy có mùi thuốc nồng nặc, bà nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng của một cô gái đang đứng bên cạnh:

“Cuối cùng bà cũng tỉnh rồi!”

Bà hỏi: “Tôi đang ở bệnh viện sao?”

“Đúng vậy, bà bị một chiếc ô tô đụng phải, có người tốt bụng đã đem bà vào đây”, cô gái nói.

“Vậy người tốt đó đâu rồi cô?”, bà hỏi.

“Người đó đã đi rồi”

“Tôi có bị thương nặng không vậy?”

“Không có gì nghiêm trọng, nhưng vẫn phải kiểm tra một lượt nữa”.

“Không được, tôi còn phải về chăm sóc con trai tôi”.

“Bà nhất định phải làm kiểm tra tổng quát, chúng tôi có thể thông báo cho người nhà của bà biết”.

“Tôi chỉ có một cậu con trai, tôi không có tiền mà nằm viện, tiền của tôi phải để dành cho con trai làm phẫu thuật”.

Nhân lúc y tá không chú ý, bà liền trốn khỏi bệnh viện. Bà dựa vào trực giác rồi tìm đường về nhà. Bà trở về nhà nhờ con trai đếm lại số tiền trong túi, sau đó bà cộng với số tiền trong sổ tiết kiệm thì vừa đủ tiền để cho con trai làm phẫu thuật. Bà thở phào nhẹ nhõm, rồi mỉm cười nói với con trai:

“Con có đồng ý đi lên thành phố làm phẫu thuật không?”

“Làm phẫu thuật gì vậy mẹ?”

“Một ca phẫu thuật nhỏ, mẹ đảm bảo một chút cũng không đau”.

“Không làm có được không mẹ”, cậu con trai hỏi.

Bà nói: “Tất nhiên là không được, vì để sau này con có thể nhìn thấy ánh mặt trời, nhìn thấy những bông hoa xinh, nhìn thấy đường phố và nhà cửa, nhìn thấy biển lớn và núi cao, nhìn thấy bạn bè và cả mẹ, con nhất định phải làm phẫu thuật”.

Cậu bé nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Vâng ạ!”.

Người mẹ lại nở một nụ cười. Bà xoa đầu con trai, và vuốt lên khuôn mặt của cậu bé rồi nói: “Con trai, cuối cùng mẹ có thể yên tâm mù được rồi!”. Bà khóc, giọt nước mắt của bà rơi đúng vào trong khóe mắt của con trai.
Con trai, cuối cùng mẹ cũng có thể yên tâm mù được rồi! Con trai, cuối cùng mẹ cũng có thể yên tâm mù được rồi!
910

Bài viết Con trai, cuối cùng mẹ cũng có thể yên tâm mù được rồi!

Previous
Next Post »

Chia sẻ bài viết

Cùng Chuyên Mục