Showing posts with label Trà Sữa Tâm Hồn. Show all posts
Showing posts with label Trà Sữa Tâm Hồn. Show all posts
Bạn đã biết cách yêu thương chính mình chưa?
Trà Sữa Tâm HồnTrong suốt quá trình sinh tồn trong cuộc đời này không ai là chưa từng mắc phải những sai lầm, nhưng nếu nó đã qua rồi thì hãy để cho nó qua hoặc tiếp tục ngủ yên. Khi một ai đó lôi chuyện quá khứ của bạn ra nói và chỉ trích vì những gì bạn đã làm, đừng xin lỗi nếu bạn đã ít nhất là nỗ lực hết sức để sửa chữa sai lầm và hàn gắn nó.
1. Lựa chọn bản thân là sự ưu tiên hàng đầu
Chúng ta không nên sống ích kỷ, nhưng hoàn toàn được phép sống cho bản thân mình. Làm mọi thứ mà bạn muốn miễn sao nó không ảnh hưởng tiêu cực đến người khác và mình vui vẻ hạnh phúc là được.
2. Theo đuổi giấc mơ của mình
Cuộc sống vốn chẳng bao giờ là đủ, chúng ta chỉ học cách trân trọng những gì mình đang có hiện tại. Và chúng ta có quyền để tiếp tục ước mơ và ham muốn thêm nhiều điều khác rồi tìm kiếm cách để hoàn thiện nó. Những người khác có thể nghĩ rằng bạn là một người phi thực tế và không biết cách tận hưởng niềm hạnh phúc hiện tại mình đang có, nhưng hãy bỏ toàn bộ những lời nói đó ra ngoài tai và tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình.
3. Dành thời gian cho bản thân
Chúng ta thường dành thời gian và sự quan tâm của mình cho những khác và đôi khi còn nhiệt tình đến nỗi quên đi mất cả bản thân mình. Thời gian đối với những người khác là quý giá, thì thời gian của bạn cũng quý giá y hệt như vậy. Hãy làm theo đúng những gì mình mong muốn và đừng cảm thấy có lỗi khi từ chối một lời mời của bất kỳ ai.
4. Người bạn chọn để hẹn hò và yêu đương
Chúng ta có quyền yêu và được yêu với người mà trái tim lẫn lý trí của mình đã luôn hướng đến. Bạn có thể thích con trai, thích con gái, hoặc cả hai, đó là cảm xúc chân thành của bạn và đừng xin lỗi vì bản thân đã thuận theo cảm xúc của chính mình. Miễn là bạn cảm thấy được yêu thương một cách trọn vẹn và chân thành từ một ai đó thì hãy cứ tiếp tục yêu đương. Điều ta cần làm chỉ là bản thân luôn hạnh phúc và vui vẻ, sống vì những người yêu thương mình là được.
5. Bày tỏ cảm xúc cá nhân
Khi yêu thì mãnh liệt, khi buồn thì khóc, khi vui thì cười, khi chia tay thì đau khổ. Bất cứ lúc nào bạn cảm thấy giận dữ, bực tức, không thoải mái,... bạn đều có thể bộc lộ cảm xúc cá nhân của mình ra. Nếu cứ kìm hãm những cảm xúc cá nhân thì đến một lúc nào đó bạn sẽ bị "ung thư tâm hồn".
Nếu đang sống trong một không gian chỉ toàn những người cố gắng tìm cách kìm hãm cảm xúc của bạn, hãy lập tức rời khỏi nơi đó và tìm cho mình một chốn khác mà bạn được sống tự do và thoải mái với mọi cảm xúc cá nhân của mình.
6. Số tiền bạn kiếm được
Miễn là công việc hiện tại luôn khiến bạn cảm thấy thoải mái và hạnh phúc, thì dù một năm bạn có kiếm được ít tiền thì cũng chẳng việc gì phải xin lỗi ai cho điều đó. Bạn không cần phải thấy áp lực hay kém cỏi khi thấy mình không làm ra được nhiều tiền như những người khác. Hãy tiếp tục thoải mái, tin tưởng và tự tin đối với những điều mình đã lựa chọn.
7. Quá khứ của bản thân
Nếu trong quá khứ bạn đã làm điều gì đó sai lầm, hãy để nó trôi đi theo thời gian. Trong suốt quá trình sinh tồn trong cuộc đời này không ai là chưa từng mắc phải những sai lầm, nhưng nếu nó đã qua rồi thì hãy để cho nó qua hoặc tiếp tục ngủ yên. Khi một ai đó lôi chuyện quá khứ của bạn ra nói và chỉ trích vì những gì bạn đã làm, đừng xin lỗi nếu bạn đã ít nhất là nỗ lực hết sức để sửa chữa sai lầm và hàn gắn nó.
Chuyện đã qua chẳng thể nào thay đổi được, hãy buông tay quá khứ, rút kinh nghiệm và hoàn thiện bản thân hơn trong tương lai chứ không phải là liên tục cảm thấy có lỗi và mãi gặm nhấm nó mà không chịu vượt qua để tiến về phía trước.
8. Suy nghĩ, ý kiến cá nhân của mình
Bạn có thể tôn trọng mọi ý kiến, đóng góp của người khác nhưng không có nghĩa là phải luôn đồng ý với toàn bộ những điều đó. Khi một người cố gắng thuyết phục bạn nghe theo ý của họ và bạn thực sự không muốn như thế, hãy dũng cảm nói "không" và không cần phải nói lời xin lỗi vì đã từ chối sự cố gắng để thuyết phục của họ.
1. Lựa chọn bản thân là sự ưu tiên hàng đầu
Chúng ta không nên sống ích kỷ, nhưng hoàn toàn được phép sống cho bản thân mình. Làm mọi thứ mà bạn muốn miễn sao nó không ảnh hưởng tiêu cực đến người khác và mình vui vẻ hạnh phúc là được.
2. Theo đuổi giấc mơ của mình
Cuộc sống vốn chẳng bao giờ là đủ, chúng ta chỉ học cách trân trọng những gì mình đang có hiện tại. Và chúng ta có quyền để tiếp tục ước mơ và ham muốn thêm nhiều điều khác rồi tìm kiếm cách để hoàn thiện nó. Những người khác có thể nghĩ rằng bạn là một người phi thực tế và không biết cách tận hưởng niềm hạnh phúc hiện tại mình đang có, nhưng hãy bỏ toàn bộ những lời nói đó ra ngoài tai và tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình.
3. Dành thời gian cho bản thân
Chúng ta thường dành thời gian và sự quan tâm của mình cho những khác và đôi khi còn nhiệt tình đến nỗi quên đi mất cả bản thân mình. Thời gian đối với những người khác là quý giá, thì thời gian của bạn cũng quý giá y hệt như vậy. Hãy làm theo đúng những gì mình mong muốn và đừng cảm thấy có lỗi khi từ chối một lời mời của bất kỳ ai.
4. Người bạn chọn để hẹn hò và yêu đương
Chúng ta có quyền yêu và được yêu với người mà trái tim lẫn lý trí của mình đã luôn hướng đến. Bạn có thể thích con trai, thích con gái, hoặc cả hai, đó là cảm xúc chân thành của bạn và đừng xin lỗi vì bản thân đã thuận theo cảm xúc của chính mình. Miễn là bạn cảm thấy được yêu thương một cách trọn vẹn và chân thành từ một ai đó thì hãy cứ tiếp tục yêu đương. Điều ta cần làm chỉ là bản thân luôn hạnh phúc và vui vẻ, sống vì những người yêu thương mình là được.
5. Bày tỏ cảm xúc cá nhân
Khi yêu thì mãnh liệt, khi buồn thì khóc, khi vui thì cười, khi chia tay thì đau khổ. Bất cứ lúc nào bạn cảm thấy giận dữ, bực tức, không thoải mái,... bạn đều có thể bộc lộ cảm xúc cá nhân của mình ra. Nếu cứ kìm hãm những cảm xúc cá nhân thì đến một lúc nào đó bạn sẽ bị "ung thư tâm hồn".
Nếu đang sống trong một không gian chỉ toàn những người cố gắng tìm cách kìm hãm cảm xúc của bạn, hãy lập tức rời khỏi nơi đó và tìm cho mình một chốn khác mà bạn được sống tự do và thoải mái với mọi cảm xúc cá nhân của mình.
6. Số tiền bạn kiếm được
Miễn là công việc hiện tại luôn khiến bạn cảm thấy thoải mái và hạnh phúc, thì dù một năm bạn có kiếm được ít tiền thì cũng chẳng việc gì phải xin lỗi ai cho điều đó. Bạn không cần phải thấy áp lực hay kém cỏi khi thấy mình không làm ra được nhiều tiền như những người khác. Hãy tiếp tục thoải mái, tin tưởng và tự tin đối với những điều mình đã lựa chọn.
7. Quá khứ của bản thân
Nếu trong quá khứ bạn đã làm điều gì đó sai lầm, hãy để nó trôi đi theo thời gian. Trong suốt quá trình sinh tồn trong cuộc đời này không ai là chưa từng mắc phải những sai lầm, nhưng nếu nó đã qua rồi thì hãy để cho nó qua hoặc tiếp tục ngủ yên. Khi một ai đó lôi chuyện quá khứ của bạn ra nói và chỉ trích vì những gì bạn đã làm, đừng xin lỗi nếu bạn đã ít nhất là nỗ lực hết sức để sửa chữa sai lầm và hàn gắn nó.
Chuyện đã qua chẳng thể nào thay đổi được, hãy buông tay quá khứ, rút kinh nghiệm và hoàn thiện bản thân hơn trong tương lai chứ không phải là liên tục cảm thấy có lỗi và mãi gặm nhấm nó mà không chịu vượt qua để tiến về phía trước.
8. Suy nghĩ, ý kiến cá nhân của mình
Bạn có thể tôn trọng mọi ý kiến, đóng góp của người khác nhưng không có nghĩa là phải luôn đồng ý với toàn bộ những điều đó. Khi một người cố gắng thuyết phục bạn nghe theo ý của họ và bạn thực sự không muốn như thế, hãy dũng cảm nói "không" và không cần phải nói lời xin lỗi vì đã từ chối sự cố gắng để thuyết phục của họ.
Này cô gái, hãy học cách tán tỉnh một chàng trai!
Trà Sữa Tâm HồnSẽ rất thú vị nếu con gái đi cưa cẩm một chàng trai. Sẽ rất tuyệt vời nếu chàng trai đáp lại bằng nụ cười mang tên hạnh phúc. Vậy thì, hãy bỏ qua sự ngại ngùng và thử ngay khi tìm được đối tượng thích hợp bạn nhé!
Việc một chàng trai chủ động nhắn tin, làm quen, hẹn hò với một cô gái là chuyện bình thường, không có gì lạ. Thế nhưng, một cô gái tán tỉnh, tỏ tình với một chàng trai thì sao? Tin tôi đi. Đó hẳn là một cô gái rất cá tính và đáng yêu. Có lẽ vì vậy mà tỉ lệ thành công sẽ cao hơn phái mạnh chăng?
Một buổi sáng đẹp trời, khi bạn đang lang thang một mình trên đường phố, bỗng dưng bạn bắt gặp nụ cười tỏa nắng từ chàng trai lạ khiến trái tim bạn rung rinh, lỗi lên từng nhịp một. Đừng bỏ qua cơ hội để rồi đêm về thao thức chẳng yên và lại thầm ước "giá như mình quen anh ấy." Hãy làm một số cách như tụi con trai vẫn làm: xin làm quen hoặc là cố tình nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo trong chớp mắt nào đó. Thậm chí bạn có thể nghĩ ra cho riêng mình cách để tiếp cận được đối phương mà không theo công thức có sẵn nào. Quan trọng hơn tất cả là bạn dám chủ động hay không, ý nghĩ phải biến thành hành động.
Trái tim con gái mỏng manh, dễ vỡ chứ không mạnh mẽ như con trai. Một vài câu nói phũ phàng, một vài ánh mắt làm ngơ có thể khiến bạn muốn dừng lại việc "cọc đi tìm trâu". Như vậy là bạn thất bại rồi đấy. Không dám đương đầu với khó khăn mà bỏ dở giữa chừng là hèn nhát. Hãy cứ cố gắng hết mình dù cho kết quả có ra sao, bởi lẽ, khi đó ta chẳng còn hối tiếc nữa rồi. Bạn đừng quan tâm thiên hạ nói gì, chúng ta sống cho mình chứ đâu phải sống vì những người chỉ biết nói này nói nọ. Phải không?
Bạn có muốn biết cảm giác chinh phục được trái tim người mình yêu hạnh phúc như thế nào? Bạn có muốn biết cảm giác được chàng trai mình cưa cẩm nhắn tin trước sung sướng như thế nào không? Bạn có muốn thấy khoảnh khắc chàng ôm bạn vào lòng rồi nhẹ nhàng thì thầm khe khẽ: "Anh thích em vì cá tính dễ ghét của em."? Vậy đấy, một cái kết đẹp vẫn có thể xảy ra cơ mà. Tất cả cứ như một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại, hoặc là tình yêu của bạn đẹp long lanh như phim Hàn. Hẳn phải có nhiều bạn ghen tỵ lắm.
Sẽ rất thú vị nếu con gái đi cưa cẩm một chàng trai. Sẽ rất tuyệt vời nếu chàng trai đáp lại bằng nụ cười mang tên hạnh phúc. Vậy thì, hãy bỏ qua sự ngại ngùng và thử ngay khi tìm được đối tượng thích hợp bạn nhé!
Vì cuộc sống này ngắn lắm nên cứ vô tư làm những gì bạn thích, đừng bận tâm khi ai đó nói gì không hay về bạn, chỉ cần bạn thấy vui là đủ, chỉ cần bạn cười là mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.
Việc một chàng trai chủ động nhắn tin, làm quen, hẹn hò với một cô gái là chuyện bình thường, không có gì lạ. Thế nhưng, một cô gái tán tỉnh, tỏ tình với một chàng trai thì sao? Tin tôi đi. Đó hẳn là một cô gái rất cá tính và đáng yêu. Có lẽ vì vậy mà tỉ lệ thành công sẽ cao hơn phái mạnh chăng?
Một buổi sáng đẹp trời, khi bạn đang lang thang một mình trên đường phố, bỗng dưng bạn bắt gặp nụ cười tỏa nắng từ chàng trai lạ khiến trái tim bạn rung rinh, lỗi lên từng nhịp một. Đừng bỏ qua cơ hội để rồi đêm về thao thức chẳng yên và lại thầm ước "giá như mình quen anh ấy." Hãy làm một số cách như tụi con trai vẫn làm: xin làm quen hoặc là cố tình nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo trong chớp mắt nào đó. Thậm chí bạn có thể nghĩ ra cho riêng mình cách để tiếp cận được đối phương mà không theo công thức có sẵn nào. Quan trọng hơn tất cả là bạn dám chủ động hay không, ý nghĩ phải biến thành hành động.
Trái tim con gái mỏng manh, dễ vỡ chứ không mạnh mẽ như con trai. Một vài câu nói phũ phàng, một vài ánh mắt làm ngơ có thể khiến bạn muốn dừng lại việc "cọc đi tìm trâu". Như vậy là bạn thất bại rồi đấy. Không dám đương đầu với khó khăn mà bỏ dở giữa chừng là hèn nhát. Hãy cứ cố gắng hết mình dù cho kết quả có ra sao, bởi lẽ, khi đó ta chẳng còn hối tiếc nữa rồi. Bạn đừng quan tâm thiên hạ nói gì, chúng ta sống cho mình chứ đâu phải sống vì những người chỉ biết nói này nói nọ. Phải không?
Bạn có muốn biết cảm giác chinh phục được trái tim người mình yêu hạnh phúc như thế nào? Bạn có muốn biết cảm giác được chàng trai mình cưa cẩm nhắn tin trước sung sướng như thế nào không? Bạn có muốn thấy khoảnh khắc chàng ôm bạn vào lòng rồi nhẹ nhàng thì thầm khe khẽ: "Anh thích em vì cá tính dễ ghét của em."? Vậy đấy, một cái kết đẹp vẫn có thể xảy ra cơ mà. Tất cả cứ như một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại, hoặc là tình yêu của bạn đẹp long lanh như phim Hàn. Hẳn phải có nhiều bạn ghen tỵ lắm.
Sẽ rất thú vị nếu con gái đi cưa cẩm một chàng trai. Sẽ rất tuyệt vời nếu chàng trai đáp lại bằng nụ cười mang tên hạnh phúc. Vậy thì, hãy bỏ qua sự ngại ngùng và thử ngay khi tìm được đối tượng thích hợp bạn nhé!
Vì cuộc sống này ngắn lắm nên cứ vô tư làm những gì bạn thích, đừng bận tâm khi ai đó nói gì không hay về bạn, chỉ cần bạn thấy vui là đủ, chỉ cần bạn cười là mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.
Trên thế giới này, rốt cuộc cái gì mới là của bạn?
Trà Sữa Tâm HồnĐã bao giờ bạn tự hỏi, trên thế giới này, cái gì mới thuộc về mình chưa?
1. Người yêu là của bạn ư?
Không phải! Mặc dù cùng nhau trải qua biết bao nhiêu giông bão, cùng chia sẻ biết bao niềm vui, ngọt bùi, cùng gắn chặt lấy nhau, tình cảm mặn nồng nhưng rồi vẫn sẽ có một ngày phải chia ly. Sinh ra cùng nhau thì có thể nhưng cùng tử tuyệt đối không có, bạc đầu răng long cũng chỉ là một ước nguyện tuyệt đẹp mà thôi.
2. Con cái là của bạn sao ?
Không phải! Mặc dù bạn và con có mối quan hệ huyết thống sâu sắc, mặc dù bạn và con có tình cảm không thể tách rời được nhưng đó cũng chỉ là đoàn tụ, báo hiếu, thăm nom, chăm sóc lẫn nhau mà thôi. Dù cho là bạn đi đến một thế giới khác, bố mẹ hoặc con cái bạn cũng chỉ có thể tiễn bạn được một đoạn đường chứ không thể đưa bạn trở về với thế giới hiện tại được.
3. Tiền tài là của bạn ư?
Không phải! Mặc dù phải nỗ lực hết mình để kiếm tiền nhưng lại nghĩ mọi cách để tiêu nó mà thôi. Dù cho ngân hàng có mở thêm nhiều cửa cho bạn vay vốn đi nữa thì đó cũng chỉ là thứ khi bạn sống không đến được và chết không mang theo được.
4. Nhà cửa và xe hơi là của bạn sao?
Không phải! Mặc dù hiện tại bạn ở nhà cao cửa rộng, đi xế hộp sang trọng nhưng một khi bạn rời khỏi thế giới này, tất cả đều mất hết.
Đi hết một đời, rốt cuộc cái gì mới là của bạn?
1. Cơ thể bạn.
Chỉ có nó mới ở bên cạnh bạn từ đầu đến cuối, nhất quyết không rời, là toàn bộ quá trình để bạn đi hết cuộc đời này.
Chỉ có nó mới hết mình để bảo vệ tính mạng của bạn, cho đến khi bạn tiêu hao hết toàn bộ năng lượng mới thôi. Nếu sức khỏe bạn tốt thì mọi việc đều tốt, con đường để bạn đi ngày càng trải dài.
Không có cơ thể, sinh mạng của bạn cũng hết. Bởi vậy, bạn phải coi cái gọi là “cơ thể” – cái thuộc về bạn là vật vô giá, phải hết sức yêu thương nó, bảo vệ nó và đáp ứng mọi yêu cầu cho nó.
Phải đảm bảo các phương pháp bảo vệ như rèn luyện, chất dinh dưỡng, tâm hồn thoải mái, để nó không bị tổn hại,…Tuyệt đối không được lơ là dù chỉ một phút.
2. Một cơ thể khỏe mạnh
Cơ thể khỏe mạnh, cuộc sống mới có ý nghĩa
Cơ thể khỏe mạnh, mạng sống mới kéo dài
Không có cơ thể khỏe mạnh đồng nghĩa với việc không có sự sống
Có sự sống là có tất cả
Không có sự sống, không có cái gì là thuộc về bạn cả.
Bởi thế, chỉ cần còn sống một ngày, bạn cũng phải biết trân trọng điều đó.
3. Đối với sức khỏe, sự thiên lệch còn đáng sợ hơn cả việc không biết
Lỗi lầm lớn nhất của con người là dùng sức khỏe để đổi lấy những vật ngoài thân
Bi thương lớn nhất của đời người là dùng tính mạng để đổi lấy phiền não của người đời
Lãng phí lớn nhất của đời người là dùng tính mạng để giải quyết phiền não mà mình tự tạo ra.
Không có bất cứ thứ gì so sánh được với sức khỏe. Bảo vệ tốt sức khỏe của mình và trân trọng những thứ mình đang có.
Tiêu chuẩn mới của người hiện đại:
1. Người thông minh nhất:
Luôn thích chơi đùa, luôn vui vẻ, luôn hài hước
2. Người ngốc nhất:
Luôn vội vàng, luôn bực tức, luôn khó chịu, lúc nào cũng tăng ca
3. Người mạnh khỏe nhất:
Vẫn đi đứng thẳng thắn, luôn tập luyện không ngừng
4. Người vui vẻ nhất:
Luôn nói, luôn cười, luôn giữ liên lạc với bạn bè, người thân
Trân trọng người thân, bạn bè bởi kiếp sau chúng ta khó có thể gặp lại được
Tâm trạng có xấu đến mức nào cũng không nên để lộ ra mặt, bởi không ai thích nhìn vẻ mặt đó.
Ngày tháng có khó khăn đến mức nào cũng đừng suốt ngày kêu than, bởi không ai tự nhiên cho bạn tiền đâu.
Công việc có mệt thế nào cũng đừng kêu than, bởi không có ai làm việc thay cho bạn vô điều kiện đâu.
Phẩm chất có hư hỏng đi nữa cũng phải báo hiếu bố mẹ, bởi bạn cũng sẽ có ngày phải già đi.
Số mệnh có ngắn đi nữa cũng đừng tùy tiện bi quan, bởi sẽ không có ai mua thuốc trị sức khỏe cho bạn đâu.
Cuộc sống có khổ cực cũng đừng mất đi niềm tin, bởi những ngày tuyệt vời nhất vẫn đang còn ở ngày mai!
1. Người yêu là của bạn ư?
Không phải! Mặc dù cùng nhau trải qua biết bao nhiêu giông bão, cùng chia sẻ biết bao niềm vui, ngọt bùi, cùng gắn chặt lấy nhau, tình cảm mặn nồng nhưng rồi vẫn sẽ có một ngày phải chia ly. Sinh ra cùng nhau thì có thể nhưng cùng tử tuyệt đối không có, bạc đầu răng long cũng chỉ là một ước nguyện tuyệt đẹp mà thôi.
2. Con cái là của bạn sao ?
Không phải! Mặc dù bạn và con có mối quan hệ huyết thống sâu sắc, mặc dù bạn và con có tình cảm không thể tách rời được nhưng đó cũng chỉ là đoàn tụ, báo hiếu, thăm nom, chăm sóc lẫn nhau mà thôi. Dù cho là bạn đi đến một thế giới khác, bố mẹ hoặc con cái bạn cũng chỉ có thể tiễn bạn được một đoạn đường chứ không thể đưa bạn trở về với thế giới hiện tại được.
3. Tiền tài là của bạn ư?
Không phải! Mặc dù phải nỗ lực hết mình để kiếm tiền nhưng lại nghĩ mọi cách để tiêu nó mà thôi. Dù cho ngân hàng có mở thêm nhiều cửa cho bạn vay vốn đi nữa thì đó cũng chỉ là thứ khi bạn sống không đến được và chết không mang theo được.
4. Nhà cửa và xe hơi là của bạn sao?
Không phải! Mặc dù hiện tại bạn ở nhà cao cửa rộng, đi xế hộp sang trọng nhưng một khi bạn rời khỏi thế giới này, tất cả đều mất hết.
Đi hết một đời, rốt cuộc cái gì mới là của bạn?
1. Cơ thể bạn.
Chỉ có nó mới ở bên cạnh bạn từ đầu đến cuối, nhất quyết không rời, là toàn bộ quá trình để bạn đi hết cuộc đời này.
Chỉ có nó mới hết mình để bảo vệ tính mạng của bạn, cho đến khi bạn tiêu hao hết toàn bộ năng lượng mới thôi. Nếu sức khỏe bạn tốt thì mọi việc đều tốt, con đường để bạn đi ngày càng trải dài.
Không có cơ thể, sinh mạng của bạn cũng hết. Bởi vậy, bạn phải coi cái gọi là “cơ thể” – cái thuộc về bạn là vật vô giá, phải hết sức yêu thương nó, bảo vệ nó và đáp ứng mọi yêu cầu cho nó.
Phải đảm bảo các phương pháp bảo vệ như rèn luyện, chất dinh dưỡng, tâm hồn thoải mái, để nó không bị tổn hại,…Tuyệt đối không được lơ là dù chỉ một phút.
2. Một cơ thể khỏe mạnh
Cơ thể khỏe mạnh, cuộc sống mới có ý nghĩa
Cơ thể khỏe mạnh, mạng sống mới kéo dài
Không có cơ thể khỏe mạnh đồng nghĩa với việc không có sự sống
Có sự sống là có tất cả
Không có sự sống, không có cái gì là thuộc về bạn cả.
Bởi thế, chỉ cần còn sống một ngày, bạn cũng phải biết trân trọng điều đó.
3. Đối với sức khỏe, sự thiên lệch còn đáng sợ hơn cả việc không biết
Lỗi lầm lớn nhất của con người là dùng sức khỏe để đổi lấy những vật ngoài thân
Bi thương lớn nhất của đời người là dùng tính mạng để đổi lấy phiền não của người đời
Lãng phí lớn nhất của đời người là dùng tính mạng để giải quyết phiền não mà mình tự tạo ra.
Không có bất cứ thứ gì so sánh được với sức khỏe. Bảo vệ tốt sức khỏe của mình và trân trọng những thứ mình đang có.
Tiêu chuẩn mới của người hiện đại:
1. Người thông minh nhất:
Luôn thích chơi đùa, luôn vui vẻ, luôn hài hước
2. Người ngốc nhất:
Luôn vội vàng, luôn bực tức, luôn khó chịu, lúc nào cũng tăng ca
3. Người mạnh khỏe nhất:
Vẫn đi đứng thẳng thắn, luôn tập luyện không ngừng
4. Người vui vẻ nhất:
Luôn nói, luôn cười, luôn giữ liên lạc với bạn bè, người thân
Trân trọng người thân, bạn bè bởi kiếp sau chúng ta khó có thể gặp lại được
Tâm trạng có xấu đến mức nào cũng không nên để lộ ra mặt, bởi không ai thích nhìn vẻ mặt đó.
Ngày tháng có khó khăn đến mức nào cũng đừng suốt ngày kêu than, bởi không ai tự nhiên cho bạn tiền đâu.
Công việc có mệt thế nào cũng đừng kêu than, bởi không có ai làm việc thay cho bạn vô điều kiện đâu.
Phẩm chất có hư hỏng đi nữa cũng phải báo hiếu bố mẹ, bởi bạn cũng sẽ có ngày phải già đi.
Số mệnh có ngắn đi nữa cũng đừng tùy tiện bi quan, bởi sẽ không có ai mua thuốc trị sức khỏe cho bạn đâu.
Cuộc sống có khổ cực cũng đừng mất đi niềm tin, bởi những ngày tuyệt vời nhất vẫn đang còn ở ngày mai!
Tia sữa cuối cùng người mẹ dành cho con trong đêm đông giá rét
Trà Sữa Tâm HồnNăm 1952, vì vãn hồi cục diện chiến tranh ở Triều Tiên liên quân “ Liên hiệp quốc” đã để lại một nhóm binh sĩ ở lại để cứu viện người dân. Wilson là một trong số những người lính đó.
Dưới sự tiến công thần tốc của lực lượng liên quân, những người lính này sau khi đã hết nhiệm vụ thì bắt đầu tiến hành rút quân.
Khi đó, Wilson đang bị thương nặng đành phải thoát ly lực lượng quân đội. Chính vào lúc này, ông gặp được chuyện mà chẳng thể ngờ khiến ông cả đời không quên.
Đêm đó khi nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ đâu đây, ông đã thức dậy đi tìm kiếm xung quanh. Tiếng khóc ngày một thưa thớt , yếu dần. May mắn khi đó Wilson đã nhìn thấy trong tuyết cảnh tượng mà khiến ông khắc sâu đến mãi mãi về sau.
Một bà mẹ ấp đứa trẻ trong lòng mẹ, đứa trẻ vẫn ngậm bầu sữa của mẹ mình nhưng chẳng còn ngậm được gì nữa lại bắt đầu khóc. Tiếng khóc như tiếng mèo con kêu, yếu ớt và mới mong manh làm sao . Mà khiến ông kinh ngạc nhất là bà mẹ này chẳng có một mảnh vải che thân nào. Thì ra, năm đó tuyết rơi quá dày, người mẹ khốn khổ ấy vì bảo vệ đứa con tội nghiệp của mình mà đã dành tất hơi ấm có thể để ủ ấm cho con rồi ôm đứa trẻ vào lòng cho đứa trẻ uống những tia sữa cuối cùng.
Người mẹ chẳng thể nào chịu đựng được cơn giá lạnh đã sớm mất rồi, nhưng vẫn không hề buông lỏng tay ôm ấp đứa con mình. Cô hi vọng rằng đứa con mình có thể tiếp tục được sống. Wilson hết sức cảm động vì tình mẫu tử của họ vì vậy đã đem đứa trẻ về nhà sưởi ấm và cho đứa trẻ ăn. Sau khi đứa trẻ ngủ ông tiếp tục đào một cái hố sâu ba thước dưới tầng tuyết dày. Ông đánh dấu ngôi mộ bằng tấm bia đá gần đó.
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông cùng đứa trẻ về Mỹ. Đứa trẻ ngày một trưởng thành. Wilson đem câu chuyện kể lại cho cậu và cả tấm hình cuối cùng người mẹ tội nghiệp để lại trong đống quần áo cho cậu bé.
Dưới sự tiến công thần tốc của lực lượng liên quân, những người lính này sau khi đã hết nhiệm vụ thì bắt đầu tiến hành rút quân.
Khi đó, Wilson đang bị thương nặng đành phải thoát ly lực lượng quân đội. Chính vào lúc này, ông gặp được chuyện mà chẳng thể ngờ khiến ông cả đời không quên.
Đêm đó khi nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ đâu đây, ông đã thức dậy đi tìm kiếm xung quanh. Tiếng khóc ngày một thưa thớt , yếu dần. May mắn khi đó Wilson đã nhìn thấy trong tuyết cảnh tượng mà khiến ông khắc sâu đến mãi mãi về sau.
Một bà mẹ ấp đứa trẻ trong lòng mẹ, đứa trẻ vẫn ngậm bầu sữa của mẹ mình nhưng chẳng còn ngậm được gì nữa lại bắt đầu khóc. Tiếng khóc như tiếng mèo con kêu, yếu ớt và mới mong manh làm sao . Mà khiến ông kinh ngạc nhất là bà mẹ này chẳng có một mảnh vải che thân nào. Thì ra, năm đó tuyết rơi quá dày, người mẹ khốn khổ ấy vì bảo vệ đứa con tội nghiệp của mình mà đã dành tất hơi ấm có thể để ủ ấm cho con rồi ôm đứa trẻ vào lòng cho đứa trẻ uống những tia sữa cuối cùng.
Người mẹ chẳng thể nào chịu đựng được cơn giá lạnh đã sớm mất rồi, nhưng vẫn không hề buông lỏng tay ôm ấp đứa con mình. Cô hi vọng rằng đứa con mình có thể tiếp tục được sống. Wilson hết sức cảm động vì tình mẫu tử của họ vì vậy đã đem đứa trẻ về nhà sưởi ấm và cho đứa trẻ ăn. Sau khi đứa trẻ ngủ ông tiếp tục đào một cái hố sâu ba thước dưới tầng tuyết dày. Ông đánh dấu ngôi mộ bằng tấm bia đá gần đó.
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông cùng đứa trẻ về Mỹ. Đứa trẻ ngày một trưởng thành. Wilson đem câu chuyện kể lại cho cậu và cả tấm hình cuối cùng người mẹ tội nghiệp để lại trong đống quần áo cho cậu bé.
Sau tất cả!
Trà Sữa Tâm HồnAi yêu rồi sẽ hiểu rằng tình yêu chân thành khiến họ biết quan tâm đến người ấy nhiều như thế nào. Khoảng thời gian qua xa nhau và cũng là yêu nhau, để mình biết tình yêu của anh và em lớn đến nhường nào. Những niềm vui, nỗi buồn cứ lần lượt nhân lên. Nhưng rồi sau tất cả mình lại trở về với nhau.
Lần đầu tiên nghe bài hát này, sao em thấy giống mình đến thế. Tình yêu ấy, câu chuyện ấy, bài hát ấy như viết cho riêng anh và em vậy, phải không anh?
6 năm. Thế đấy, thời gian mình yêu nhau và cũng là khoảng thời gian chia xa. Số ngày mình gần nhau thật quá ngắn ngủi so với thời gian xa nhau anh nhỉ. Nhưng tất cả cũng đã qua rồi, bởi vì sau tất cả mình lại trở về với nhau.
Sau tất cả mình lại trở về với nhau
Tựa như chưa bắt đầu, tựa như ta vừa mới quen
Sau tất cả long chẳng hề đổi thay
Từng ngày xa lìa khiến con tim bồi hồi
Và ta lại gần nhau hơn nữa
Ngày anh tỏ tình với em, hình như tim em rung lên những nhịp đập kỳ lạ. Hạnh phúc anh ạ!
Tình yêu khiến cuộc sống của em tươi đẹp hơn thật nhiều. Trước đó, em với những tháng ngày nhàm chán trên giảng đường, rồi lại quay về với ngôi nhà vắng tiếng cười. Mọi thứ tẻ nhạt khiến em dần thu mình lại, lạnh lùng và ít nói như bản chất của cuộc sống em có. Rồi khi gặp anh, như có sức hút kỳ lạ bắt em phải để ý đến nụ cười ấy. Không còn những ngày ảm đạm nữa, anh mang tiếng cười đến cho em, như tia nắng chiếu vào ngày đông u ám, đưa em đến với mùa xuân của cuộc đời.
Tình yêu khiến tim em biết rung động, biết lỗi nhịp và biết yêu thương hơn thật nhiều. Em chẳng còn giữ nỗi vẻ lạnh lùng của mình khi ở bên anh, thay vào đó là những lần ghen tuông hờn dỗi. Ai yêu rồi sẽ hiểu rằng tình yêu chân thành khiến họ biết quan tâm đến người ấy nhiều như thế nào.
Có những lúc đôi ta giận hờn
Thầm trách nhau không một ai nói điều gì
Thời gian cứ chậm lại, từng giây phút sao quá dài
Để khiến anh nhận ra mình cần em hơn
Khoảng thời gian qua xa nhau và cũng là yêu nhau, để mình biết tình yêu của anh và em lớn đến nhường nào. Những niềm vui, nỗi buồn cứ lần lượt nhân lên. Nhưng trong đó còn có cả những giọt nước mắt hạnh phúc, cả những nhớ nhung của những lần nói chuyện vội vã qua internet, qua điện thoại và cả email. Những dòng tin nhắn chầm chậm trôi như chính thời gian vậy, khiến em xa cách để chẳng thể gặp được anh.
Nhưng rồi khó khăn cũng qua rồi anh nhỉ? 6 năm anh học nơi đất nước xa xôi ấy cũng đã trôi qua, và tình yêu cũng chúng ta cũng đã đến ngày đơm hoa. Ngày mai, em sẽ là cô dâu của anh, sẽ cầm anh tay bước vào lễ đường và cả con đường dài của anh phía trước. Mỗi ngày em sẽ được thấy anh, được yêu anh và được gần anh nhiều hơn bây giờ nữa.
Tình yêu cứ thế đong đầy trong anh từng ngày
Vì quá yêu em nên không thể làm gì khác
Chỉ cần ta mãi luôn dành cho nhau những chân thành
Mọi khó khăn cũng chỉ là thử thách
Vì trái tim ta luôn luôn thuộc về nhau
Anh à, sau tất cả mình lại trở về với nhau!
Lần đầu tiên nghe bài hát này, sao em thấy giống mình đến thế. Tình yêu ấy, câu chuyện ấy, bài hát ấy như viết cho riêng anh và em vậy, phải không anh?
6 năm. Thế đấy, thời gian mình yêu nhau và cũng là khoảng thời gian chia xa. Số ngày mình gần nhau thật quá ngắn ngủi so với thời gian xa nhau anh nhỉ. Nhưng tất cả cũng đã qua rồi, bởi vì sau tất cả mình lại trở về với nhau.
Sau tất cả mình lại trở về với nhau
Tựa như chưa bắt đầu, tựa như ta vừa mới quen
Sau tất cả long chẳng hề đổi thay
Từng ngày xa lìa khiến con tim bồi hồi
Và ta lại gần nhau hơn nữa
Ngày anh tỏ tình với em, hình như tim em rung lên những nhịp đập kỳ lạ. Hạnh phúc anh ạ!
Tình yêu khiến cuộc sống của em tươi đẹp hơn thật nhiều. Trước đó, em với những tháng ngày nhàm chán trên giảng đường, rồi lại quay về với ngôi nhà vắng tiếng cười. Mọi thứ tẻ nhạt khiến em dần thu mình lại, lạnh lùng và ít nói như bản chất của cuộc sống em có. Rồi khi gặp anh, như có sức hút kỳ lạ bắt em phải để ý đến nụ cười ấy. Không còn những ngày ảm đạm nữa, anh mang tiếng cười đến cho em, như tia nắng chiếu vào ngày đông u ám, đưa em đến với mùa xuân của cuộc đời.
Tình yêu khiến tim em biết rung động, biết lỗi nhịp và biết yêu thương hơn thật nhiều. Em chẳng còn giữ nỗi vẻ lạnh lùng của mình khi ở bên anh, thay vào đó là những lần ghen tuông hờn dỗi. Ai yêu rồi sẽ hiểu rằng tình yêu chân thành khiến họ biết quan tâm đến người ấy nhiều như thế nào.
Có những lúc đôi ta giận hờn
Thầm trách nhau không một ai nói điều gì
Thời gian cứ chậm lại, từng giây phút sao quá dài
Để khiến anh nhận ra mình cần em hơn
Khoảng thời gian qua xa nhau và cũng là yêu nhau, để mình biết tình yêu của anh và em lớn đến nhường nào. Những niềm vui, nỗi buồn cứ lần lượt nhân lên. Nhưng trong đó còn có cả những giọt nước mắt hạnh phúc, cả những nhớ nhung của những lần nói chuyện vội vã qua internet, qua điện thoại và cả email. Những dòng tin nhắn chầm chậm trôi như chính thời gian vậy, khiến em xa cách để chẳng thể gặp được anh.
Nhưng rồi khó khăn cũng qua rồi anh nhỉ? 6 năm anh học nơi đất nước xa xôi ấy cũng đã trôi qua, và tình yêu cũng chúng ta cũng đã đến ngày đơm hoa. Ngày mai, em sẽ là cô dâu của anh, sẽ cầm anh tay bước vào lễ đường và cả con đường dài của anh phía trước. Mỗi ngày em sẽ được thấy anh, được yêu anh và được gần anh nhiều hơn bây giờ nữa.
Tình yêu cứ thế đong đầy trong anh từng ngày
Vì quá yêu em nên không thể làm gì khác
Chỉ cần ta mãi luôn dành cho nhau những chân thành
Mọi khó khăn cũng chỉ là thử thách
Vì trái tim ta luôn luôn thuộc về nhau
Anh à, sau tất cả mình lại trở về với nhau!
Tháng sáu lưu luyến một mùa hoa
Trà Sữa Tâm HồnTháng sáu ấy đã để lại trong tôi những ký ức tươi đẹp nhất, trong trẻo nhất của thời học sinh mà bây giờ mỗi khi nhớ lại, tôi lại bất giác mỉm cười. Người ta nói rằng màu đỏ là màu của những đam mê, nhiệt huyết, là màu của tuổi trẻ. Và đó cũng chính là sắc màu hoa phượng đỏ tươi, nhức nhối cả một khoảng trời. Ngắm nhìn màu đỏ ấy, ta lưu luyến mãi một màu hoa...
Tháng sáu xưa giờ đã thành kỷ niệm chẳng thể nào biến đổi thành hiện thực hay tương lai.
Tháng sáu xưa tôi ngây ngô hái sấu, bắt ve, đùa nghịch mà chẳng phải lo nghĩ suy tư. Những trò nhất quỷ, nhì ma sẽ chẳng còn tái diễn. Những đề toán, trang văn không còn phải canh cánh trong lòng.
Tháng sáu - mùa thi, mùa của chia ly và ước vọng.
Những chú ve râm ran trên cành lá, hoa phượng nở đỏ rực cả một góc trời tất cả gợi nhắc trong tôi những ký ức về một mùa hạ đã đi qua. Tháng sáu ấy đã để lại trong tôi những ký ức tươi đẹp nhất, trong trẻo nhất của thời học sinh mà bây giờ mỗi khi nhớ lại, tôi lại bất giác mỉm cười. Mình đã từng có một thời như thế - cái thời học sinh ưu tư, vô lo, vô nghĩ với những trò nghịch dại… Mọi thứ trôi xa, hệt như tháng sáu của một mùa hè xưa cũ. Có điều, chúng vĩnh viễn ở lại cùng những mùa hoa…
Tháng sáu về, tiếc một thời tươi đẹp đã rời xa, tiếc những tháng ngày ngây ngô, vụng dại, tiếc cho những phút giây đã lỡ bỏ qua mà không sống hết mình. Thời gian vẫn trôi, phượng cứ nở rồi tàn, ve cứ kêu rồi lặng. Còn mùa cứ nối tiếp mùa đưa tuổi trẻ rời xa.
Nhớ lại ngày nào có cô bé ham chơi, lười học, chỉ mong cho đến hè là lại chơi suốt ngày. Vào đại học, những tập đề thi cứ cao rồi lại vơi dần. Đến một ngày ngẩng đầu lên thì đã rời xa mùa phượng, rời xa mái trường gắn bó bao lâu.
Còn đâu những buổi trưa trốn ngủ, cùng bạn đi tìm những xác ve. Còn đâu những trang vở đỏ thắm màu hoa phượng. Còn đâu những khoảnh khắc mày- tao, tiếng nói cười lay động những hàng cây. Thời gian trôi qua đưa hết thảy vào trong ký ức.
Người ta nói rằng màu đỏ là màu của những đam mê, nhiệt huyết, là màu của tuổi trẻ. Và đó cũng chính là sắc màu hoa phượng đỏ tươi, nhức nhối cả một khoảng trời. Ngắm nhìn màu đỏ ấy, ta lưu luyến mãi một màu hoa...
Nhìn tà áo dài thướt tha ngày kỷ yếu, lại chạnh lòng nhớ những mùa hạ cũ đã đi qua. Nhớ cả mình của những ngày tháng đó… Tháng sáu nắng vẫn vàng, hoa vẫn đỏ, trời vẫn xanh. Những chú chim vẫn líu lo nhảy nhót. Không biết có lúc nào chúng ý thức được về thời gian?
Tháng sáu- mùa thi, mùa của chia ly và ước vọng. Thời gian cho ta biết mình đã bỏ lỡ điều gì và cần trân trọng điều gì, những hồi ức ấy sẽ mãi chẳng thể phai nhòa, bởi màu đỏ rực ấy luôn cháy trong tim ta.
Tháng sáu xưa giờ đã thành kỷ niệm chẳng thể nào biến đổi thành hiện thực hay tương lai.
Tháng sáu xưa tôi ngây ngô hái sấu, bắt ve, đùa nghịch mà chẳng phải lo nghĩ suy tư. Những trò nhất quỷ, nhì ma sẽ chẳng còn tái diễn. Những đề toán, trang văn không còn phải canh cánh trong lòng.
Tháng sáu - mùa thi, mùa của chia ly và ước vọng.
Những chú ve râm ran trên cành lá, hoa phượng nở đỏ rực cả một góc trời tất cả gợi nhắc trong tôi những ký ức về một mùa hạ đã đi qua. Tháng sáu ấy đã để lại trong tôi những ký ức tươi đẹp nhất, trong trẻo nhất của thời học sinh mà bây giờ mỗi khi nhớ lại, tôi lại bất giác mỉm cười. Mình đã từng có một thời như thế - cái thời học sinh ưu tư, vô lo, vô nghĩ với những trò nghịch dại… Mọi thứ trôi xa, hệt như tháng sáu của một mùa hè xưa cũ. Có điều, chúng vĩnh viễn ở lại cùng những mùa hoa…
Tháng sáu về, tiếc một thời tươi đẹp đã rời xa, tiếc những tháng ngày ngây ngô, vụng dại, tiếc cho những phút giây đã lỡ bỏ qua mà không sống hết mình. Thời gian vẫn trôi, phượng cứ nở rồi tàn, ve cứ kêu rồi lặng. Còn mùa cứ nối tiếp mùa đưa tuổi trẻ rời xa.
Nhớ lại ngày nào có cô bé ham chơi, lười học, chỉ mong cho đến hè là lại chơi suốt ngày. Vào đại học, những tập đề thi cứ cao rồi lại vơi dần. Đến một ngày ngẩng đầu lên thì đã rời xa mùa phượng, rời xa mái trường gắn bó bao lâu.
Còn đâu những buổi trưa trốn ngủ, cùng bạn đi tìm những xác ve. Còn đâu những trang vở đỏ thắm màu hoa phượng. Còn đâu những khoảnh khắc mày- tao, tiếng nói cười lay động những hàng cây. Thời gian trôi qua đưa hết thảy vào trong ký ức.
Người ta nói rằng màu đỏ là màu của những đam mê, nhiệt huyết, là màu của tuổi trẻ. Và đó cũng chính là sắc màu hoa phượng đỏ tươi, nhức nhối cả một khoảng trời. Ngắm nhìn màu đỏ ấy, ta lưu luyến mãi một màu hoa...
Nhìn tà áo dài thướt tha ngày kỷ yếu, lại chạnh lòng nhớ những mùa hạ cũ đã đi qua. Nhớ cả mình của những ngày tháng đó… Tháng sáu nắng vẫn vàng, hoa vẫn đỏ, trời vẫn xanh. Những chú chim vẫn líu lo nhảy nhót. Không biết có lúc nào chúng ý thức được về thời gian?
Tháng sáu- mùa thi, mùa của chia ly và ước vọng. Thời gian cho ta biết mình đã bỏ lỡ điều gì và cần trân trọng điều gì, những hồi ức ấy sẽ mãi chẳng thể phai nhòa, bởi màu đỏ rực ấy luôn cháy trong tim ta.
10 Câu nói giúp bạn dũng cảm buông tay một ai đó
Trà Sữa Tâm HồnSẽ rất khó khăn để buông tay một thứ gì đó, một người nào đó, nhưng nếu làm được thì đây sẽ là quyết định tuyệt vời nhất trong đời mình.
Hỏi thăm chút nhé, bạn có đang ôm trong lòng nỗi muộn phiền gì không? Có đang nặng lòng vì không nỡ chia tay một người dù biết rằng tình cảm đang không đi đến đâu cả? Bạn bị phản bội nhưng vẫn không nỡ tha thứ dù người đau lòng chính là mình? Và dù được bao nhiêu người khuyên nhủ thì bạn vẫn thế, vẫn ôm khư khư những điều không còn có giá trị, không bao giờ dám dứt khoát từ bỏ thì clip này sẽ dành cho bạn…
Những câu nói rất nhẹ nhàng thôi, nhưng nó đủ sức cho bạn động lực để nghĩ khác và can đảm hơn chứ?
Hỏi thăm chút nhé, bạn có đang ôm trong lòng nỗi muộn phiền gì không? Có đang nặng lòng vì không nỡ chia tay một người dù biết rằng tình cảm đang không đi đến đâu cả? Bạn bị phản bội nhưng vẫn không nỡ tha thứ dù người đau lòng chính là mình? Và dù được bao nhiêu người khuyên nhủ thì bạn vẫn thế, vẫn ôm khư khư những điều không còn có giá trị, không bao giờ dám dứt khoát từ bỏ thì clip này sẽ dành cho bạn…
Những câu nói rất nhẹ nhàng thôi, nhưng nó đủ sức cho bạn động lực để nghĩ khác và can đảm hơn chứ?
Vậy nên chỉ mình bạn ngồi ngóng chờ một điều đã không thể thay đổi được nữa để làm gì?
Ở một nơi khác, đang có một người khác chờ bạn với câu chuyện tình của họ.
Cái cũ không đi, cái mới làm sao tới được? Hãy cứ nghĩ thế đi!
Vì có những người như mây đen, xua họ đi cuộc đời mới bạn mới có thể tươi sáng!
Bạn cũng phải dành thời gian để quan tâm đến những người khác, để làm việc khác nữa chứ?
Hãy dành sự ưu tiên cho những người xứng đáng!
Buông tay rồi sẽ nhẹ nhàng hơn, chắc chắn là thế!
Bài học nhìn người từ câu chuyện con chó dẫn đường và người đàn ông mù
Trà Sữa Tâm HồnCâu chuyện cảm động về con chó dẫn đường và người chủ mù loà của nó dạy cho chúng ta một bài học sâu sắc về cái thật – cái giả trong cuộc sống.
Một ngày nọ, một người đàn ông mù cùng con chó dẫn đường của mình đang đi ngang qua ngã tư. Bỗng một chiếc xe tải mất lái đã đâm phải người mù. Con chó xông ra bảo vệ chủ nhân. Kết cục cả hai đều thiệt mạng.
Linh hồn của người đàn ông mù và con chó bay lên thiên đường.
Thiên thần canh cổng tỏ ra bối rối nói với người đàn ông mù: “Xin lỗi, hiện tại danh sách của thiên đường chỉ còn một chỗ trống. Một trong hai người phải có một người xuống địa ngục.”
Người chủ mù nói: “Con chó của tôi không biết cái gì là thiên đường, cũng chẳng hiểu thế nào là địa ngục. Vậy có thể để tôi quyết định ai sẽ lên thiên đường được không?”
Thiên thần nhăn trán nghĩ ngợi. “Tôi rất xin lỗi. Các linh hồn đều bình đẳng như nhau. Hai người phải quyết định ai sẽ lên thiên đường thông qua một trò chơi.”
Người chủ thất vọng, “trò chơi như thế nào?”
Thiên thần nói: “Trò chơi này rất đơn giản. Hai người sẽ thi chạy từ cổng này đến cửa chính của thiên đường. Ai đến đích trước sẽ là người chiến thắng, kẻ chậm chân sẽ phải xuống địa ngục. Những ông không cần lo lắng. Hiện tại ông đã là một linh hồn, ông không còn bị mù nữa. Linh hồn càng thiện lương thì tốc độ di chuyển càng nhanh. Chắc chắn ông sẽ về đích trước con chó.”
Người đàn ông mù suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý.
Thiên thần cho bắt đầu cuộc thi. Thiên thần đinh ninh người chủ mù sẽ chiến thắng. Nhưng ngạc nhiên thay, người đàn ông mù cứ bước đi chậm rãi, điềm tĩnh. Ngạc nhiên hơn nữa là con chó trung thành cũng lẽo đẽo đi bên cạnh chủ của nó.
Thiên thần chợt nhận ra: Chắc là nhiều năm qua, người mù đã huấn luyện chú chó luôn cạnh mình, đó đã trở thành một thói quen, chú vĩnh viễn hành động theo chủ nhân, luôn đi trước dẫn đường cho chủ nhân.
Thì ra vậy, còn tên chủ nhân kia thật quá đáng, ông ta đã lợi dụng điểm này ra lệnh cho con chó dừng lại để tự mình về trước. Con chó chỉ cần bỏ mặc người đàn ông mù và chạy thật nhanh đến cửa thiên đường nhưng nó đã không làm vậy.
Thiên thần nhìn con chó trung thành và buồn bã nói, “mày vì chủ đã từ bỏ cuộc sống của mình. Bây giờ chủ của mày không còn bị mù nữa, mày không cần dẫn lối cho ông ta, hãy chạy đến cửa thiên đường đi!”
Thế nhưng cả người đàn ông mù và con chó đã bỏ ngoài tai những lời của thiên thần. Họ vẫn thản nhiên bước đi cùng nhau như những lần dạo chơi trong thành phố.
Gần đến cửa thiên đường, người đàn ông mù ra lệnh cho con chó ngoan ngoãn ngồi xuống. Nó dùng đôi mắt chứa chan tình cảm như mọi ngày nhìn người chủ.
Người chủ mù loà quay về phía thiên thần nói rằng, “tôi gửi con chó trung thành của tôi lên thiên đường. Tôi rất lo lắng nếu nó không chịu tự đi đến đây nên tôi đã đi cùng nó. Tôi chỉ muốn nhờ thiên thần hãy giúp tôi chăm sóc thật tốt cho nó.”
Thiên thần sững sờ.
Người đàn ông lưu luyến cúi nhìn con chó của mình, nói tiếp, “con chó này đã theo tôi nhiều năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó bằng chính đôi mắt của mình. Nếu có thể, tôi không bao giờ muốn rời xa nó. Nhưng thiên thần đã nói chỉ có một trong hai được lên thiên đường nên tôi muốn nó đến đó và nhận sự chăm sóc tốt. Nó xứng đáng thuộc về nơi này.”
Nói xong người chủ lại ra lệnh cho con chó chạy về phía trước, còn mình thì nhắm mắt lại, nhẹ nhàng rơi về phía địa ngục. Chú chó trung thành thấy vậy bèn vội vàng lao đầu chạy theo chủ nhân.
“Linh hồn càng thuần khiết, tốc độ di chuyển càng nhanh hơn.” Thiên thần mở rộng đôi cánh đuổi theo chú chó nhưng không kịp. Rốt cuộc chú chó dẫn đường ấy lại quay về bên chủ nhân của nó. Dù ở dưới địa ngục, nó cũng sẽ mãi mãi bảo vệ người chủ mù loà của mình.
Trên thế gian này, chân tướng chỉ có một nhưng lòng người đa đoan lại hiểu ra vô số những điều rắc rối. Tại sao lại như vậy? Kỳ thực, đạo lý rất đơn giản. Mỗi người khi đối diện với một sự vật thì không dùng cái nhìn khách quan để suy xét mà lại dựa vào chính kinh nghiệm yêu ghét của bản thân để đánh giá từ đó có cái nhìn phiến diện, một chiều. Kết quả những gì chúng ta thấy được lại chưa hẳn là sự thật, mà những gì được coi là sự thật có khi lại chính là dối gian.
Một ngày nọ, một người đàn ông mù cùng con chó dẫn đường của mình đang đi ngang qua ngã tư. Bỗng một chiếc xe tải mất lái đã đâm phải người mù. Con chó xông ra bảo vệ chủ nhân. Kết cục cả hai đều thiệt mạng.
Linh hồn của người đàn ông mù và con chó bay lên thiên đường.
Thiên thần canh cổng tỏ ra bối rối nói với người đàn ông mù: “Xin lỗi, hiện tại danh sách của thiên đường chỉ còn một chỗ trống. Một trong hai người phải có một người xuống địa ngục.”
Người chủ mù nói: “Con chó của tôi không biết cái gì là thiên đường, cũng chẳng hiểu thế nào là địa ngục. Vậy có thể để tôi quyết định ai sẽ lên thiên đường được không?”
Thiên thần nhăn trán nghĩ ngợi. “Tôi rất xin lỗi. Các linh hồn đều bình đẳng như nhau. Hai người phải quyết định ai sẽ lên thiên đường thông qua một trò chơi.”
Người chủ thất vọng, “trò chơi như thế nào?”
Thiên thần nói: “Trò chơi này rất đơn giản. Hai người sẽ thi chạy từ cổng này đến cửa chính của thiên đường. Ai đến đích trước sẽ là người chiến thắng, kẻ chậm chân sẽ phải xuống địa ngục. Những ông không cần lo lắng. Hiện tại ông đã là một linh hồn, ông không còn bị mù nữa. Linh hồn càng thiện lương thì tốc độ di chuyển càng nhanh. Chắc chắn ông sẽ về đích trước con chó.”
Người đàn ông mù suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý.
Thiên thần cho bắt đầu cuộc thi. Thiên thần đinh ninh người chủ mù sẽ chiến thắng. Nhưng ngạc nhiên thay, người đàn ông mù cứ bước đi chậm rãi, điềm tĩnh. Ngạc nhiên hơn nữa là con chó trung thành cũng lẽo đẽo đi bên cạnh chủ của nó.
Thiên thần chợt nhận ra: Chắc là nhiều năm qua, người mù đã huấn luyện chú chó luôn cạnh mình, đó đã trở thành một thói quen, chú vĩnh viễn hành động theo chủ nhân, luôn đi trước dẫn đường cho chủ nhân.
Thì ra vậy, còn tên chủ nhân kia thật quá đáng, ông ta đã lợi dụng điểm này ra lệnh cho con chó dừng lại để tự mình về trước. Con chó chỉ cần bỏ mặc người đàn ông mù và chạy thật nhanh đến cửa thiên đường nhưng nó đã không làm vậy.
Thiên thần nhìn con chó trung thành và buồn bã nói, “mày vì chủ đã từ bỏ cuộc sống của mình. Bây giờ chủ của mày không còn bị mù nữa, mày không cần dẫn lối cho ông ta, hãy chạy đến cửa thiên đường đi!”
Thế nhưng cả người đàn ông mù và con chó đã bỏ ngoài tai những lời của thiên thần. Họ vẫn thản nhiên bước đi cùng nhau như những lần dạo chơi trong thành phố.
Gần đến cửa thiên đường, người đàn ông mù ra lệnh cho con chó ngoan ngoãn ngồi xuống. Nó dùng đôi mắt chứa chan tình cảm như mọi ngày nhìn người chủ.
Người chủ mù loà quay về phía thiên thần nói rằng, “tôi gửi con chó trung thành của tôi lên thiên đường. Tôi rất lo lắng nếu nó không chịu tự đi đến đây nên tôi đã đi cùng nó. Tôi chỉ muốn nhờ thiên thần hãy giúp tôi chăm sóc thật tốt cho nó.”
Thiên thần sững sờ.
Người đàn ông lưu luyến cúi nhìn con chó của mình, nói tiếp, “con chó này đã theo tôi nhiều năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó bằng chính đôi mắt của mình. Nếu có thể, tôi không bao giờ muốn rời xa nó. Nhưng thiên thần đã nói chỉ có một trong hai được lên thiên đường nên tôi muốn nó đến đó và nhận sự chăm sóc tốt. Nó xứng đáng thuộc về nơi này.”
Nói xong người chủ lại ra lệnh cho con chó chạy về phía trước, còn mình thì nhắm mắt lại, nhẹ nhàng rơi về phía địa ngục. Chú chó trung thành thấy vậy bèn vội vàng lao đầu chạy theo chủ nhân.
“Linh hồn càng thuần khiết, tốc độ di chuyển càng nhanh hơn.” Thiên thần mở rộng đôi cánh đuổi theo chú chó nhưng không kịp. Rốt cuộc chú chó dẫn đường ấy lại quay về bên chủ nhân của nó. Dù ở dưới địa ngục, nó cũng sẽ mãi mãi bảo vệ người chủ mù loà của mình.
Trên thế gian này, chân tướng chỉ có một nhưng lòng người đa đoan lại hiểu ra vô số những điều rắc rối. Tại sao lại như vậy? Kỳ thực, đạo lý rất đơn giản. Mỗi người khi đối diện với một sự vật thì không dùng cái nhìn khách quan để suy xét mà lại dựa vào chính kinh nghiệm yêu ghét của bản thân để đánh giá từ đó có cái nhìn phiến diện, một chiều. Kết quả những gì chúng ta thấy được lại chưa hẳn là sự thật, mà những gì được coi là sự thật có khi lại chính là dối gian.
Nếu Được Sống Hai Lần
Trà Sữa Tâm HồnAi đó hỏi rằng, nếu được sống hai lần, bạn sẽ làm gì? Riêng tôi, tôi sẽ trả lời…
Tôi sẽ chẳng bao giờ quên ngày sinh nhật của người tôi quen biết. Tôi sẽ không để tuột mất cơ hội bày tỏ trái tim mình với ai đó, cũng như tôi sẽ dành thời gian để dừng lại và biết lắng nghe.
Tôi sẽ dành thời gian cho bạn bè chỉ bởi vì người đó là bạn tôi. Tôi cũng sẽ lên kế hoạch có những kỳ nghỉ với gia đình thân yêu.
Tôi sẽ dành thời gian, để lắng nghe những cuộc phiên lưu đầy “ngộ nghĩnh” của một đứa trẻ lên năm. Tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho ai đó để họ cảm thấy họ đẹp và quan trọng hơn.
Tôi sẽ nằm sóng soài trên ngọn đồi có những triền cỏ xanh mượt để lắng nghe tiếng cười khúc khích của chính mình. Tôi sẽ chia sẻ cảm xúc của tôi cho những người yêu tôi. Tôi sẽ yêu thương mỗi điều nhỏ nhặt trong một ngày, một vòng tay buổi sáng sớm, một nụ cười của người lạ, một buổi ăn tối cùng với gia đình, một nụ cười với cuộc điện thoại nhầm số…
Nếu cuộc sống được sống hai lần, tôi sẽ xác định quan điểm sống của mình để sao không phải hối tiếc và tôi sẽ để những người tôi yêu biết điều ấy… hằng ngày! Tôi sẽ không để thời gian trôi qua mà không kịp để người tôi yêu thương biết rằng họ là một phần quan trọng trong cuộc đời tôi.
Sống trọn vẹn từng khoảnh khắc là cách giúp bạn luôn nhớ rằng: không ai, không điều gì là nhỏ nhặt trong cuộc đời của bạn…
Vui hay buồn, sướng hay khổ trên đời đều do cái tâm của mình sinh ra
Trà Sữa Tâm HồnAnh chị thân mến! Ngay trong những câu chuyện rất đời thường, chúng ta cũng có thể thấy mọi sự trên đời “tốt – xấu” chẳng rạch ròi. Cùng một sự việc, đối với người này là tốt, nhưng người khác lại cho là xấu. Vậy nên có thể nói rằng, vui hay buồn, sướng hay khổ, tất cả đều chỉ phụ thuộc vào một niệm của cái tâm này.
Bạn có biết rằng mọi việc, mọi hoàn cảnh tốt xấu đều do tâm sinh? Phật gia có câu: “Tốt xấu xuất từ 1 niệm”. Con người kể từ khi nhận thức được mọi việc, sẽ có khái niệm “tốt” và “xấu”. Họ dựa trên cảm tính để đánh giá mọi thứ theo hai khái niệm này. Tuy nhiên vấn đề nằm ở chỗ chúng ta dựa vào đâu để đánh giá một sự việc là tốt hay xấu?
Cuộc sống là muôn hình muôn vẻ, có cái nhìn ngoài tưởng là tốt, có hoàn cảnh trông khá thoải mái bình an, nhưng trên thực tế chưa chắc đã hoàn hảo. Hoặc có những tình huống bạn cho rằng xấu và “kém may mắn”, nhưng nếu nhìn sâu hơn, biết đâu bạn lại thấy chưa hẳn đã vậy.
Mọi đánh giá và nhận xét đều phụ thuộc và cái tôi chủ quan trong tâm bạn, nhưng hãy thử nhìn rộng và sâu hơn một chút, bạn sẽ thấy rằng, nhiều khi tốt và xấu khó mà phân biệt.
Dưới đây là những tình huống rất đời thường giúp bạn hiểu được phần nào lý lẽ trên, và biết đâu lại khiến bạn cảm thấy lạc quan, tự tin hơn trong mọi hoàn cảnh mà ban đầu bạn cho là “xấu”.
Một hướng dẫn viên du lịch đang tác nghiệp thì nghe khách phàn nàn: “Con đường phía trước thật xấu, lắm ổ gà, làm sao mà đi nổi đây?”.
Rồi khách đua nhau cùng phàn nàn và không muốn bước tiếp. Thấy vậy, hướng dẫn viên vẫn mỉm cười và nói rằng: “Thưa quý vị, con đường phía trước chính là đại lộ nổi tiếng chỉ dành cho các vị vua chúa và quý tộc ngày xưa, ai bước đi trên đó thì sẽ trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời mà chỉ hoàng tộc mới có được thôi ạ”.
Nghe thấy vậy du khách lập tức dừng phàn nàn, hăm hở bước nhanh tới con đường vừa bị chê trước đó, họ thậm chí còn chụp ảnh và đăng trên mạng xã hội để khoe về di tích lịch sử ấn tượng này.
Một vận động viên thua trong trận đấu, cảm thấy nản lòng, xấu hổ và nhụt chí. Mấy tháng sau người này giải nghệ vì mất hết niềm tin vào bản thân, coi như gặp vận rủi.
Tuy nhiên có một vận động viên khác cũng thua cuộc, nhưng anh không hề nản lòng. Trong lúc thi đấu anh biết được điểm mạnh và điểm yếu của đối thủ. Về nhà anh quyết tâm rèn luyện để có thể bắt được điểm yếu đó và chế ngự điểm mạnh. Lần tới, anh đã thắng cuộc và đem lại vinh quang cho bản thân cũng như người nhà.
Một người đàn ông đi lạc đường do không lắp thiết bị định vị trong xe hơi. Sau đó anh đã hỏi một vài người chỉ đường cho mình để thoát khỏi cái “mê cung” này. Mất hơn một tiếng anh mới đến đúng điểm mình cần tới. Tuy nhiên anh lại không hề bực dọc hay phàn nàn vì tiếc tiền xăng, tiếc thời gian. Anh cảm thấy hài lòng vì mình vừa khám phá ra một tuyến đường mới, phát hiện thêm điểm thú vị và gặp được những người thân thiện, tốt bụng.
Trên sa mạc hoang vu dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, có hai lữ khách ở đó. Họ chỉ còn mỗi người nửa bình nước để vượt qua đoạn đường dài đầy khó khăn ở trước mắt.
Một người than thở trong thất vọng: “Chúng ta chỉ còn chừng này nước, mà phía trước là đâu chẳng biết, chắc sắp chết rồi”. Và cứ như thế người này buồn bã, chán nản, cuối cùng thực sự bỏ cuộc mà bị chôn vùi trong sa mạc.
Người còn lại cảm thấy vẫn còn may mắn vì còn tận nửa bình nước, anh cho rằng đó đã là tốt lắm rồi, và quyết tâm đi về phía trước để tận dụng cơ may này. Cuối cùng anh đã thoát khỏi sa mạc nóng bỏng, nhờ sự lạc quan trong khó khăn mà không phải ai cũng có được.
Như vậy tốt xấu quả thật do tâm sinh. Mọi việc, mọi hoàn cảnh xảy ra với mỗi con người thực chất không hẳn là tốt hay xấu, nó phụ thuộc vào cách nghĩ của họ.
Nếu bạn luôn suy nghĩ theo hướng lạc quan thì hoàn cảnh sẽ bớt khó khăn hơn. Tuy nhiên với đôi chút chưa vừa ý, bạn đã vội nản lòng, bi quan thì chắc chắn khó khăn sẽ càng chồng chất.
Mọi thứ đều có hai mặt, tốt và xấu, chỉ cần chúng ta luôn nhìn vào mặt tốt đẹp, chúng ta sẽ thấy được rằng cuộc sống này luôn chứa đựng những điều tuyệt vời, cho dù đó không hẳn là ánh nắng rực rỡ hay tiếng chim hót líu lo mỗi sáng.
Bạn có biết rằng mọi việc, mọi hoàn cảnh tốt xấu đều do tâm sinh? Phật gia có câu: “Tốt xấu xuất từ 1 niệm”. Con người kể từ khi nhận thức được mọi việc, sẽ có khái niệm “tốt” và “xấu”. Họ dựa trên cảm tính để đánh giá mọi thứ theo hai khái niệm này. Tuy nhiên vấn đề nằm ở chỗ chúng ta dựa vào đâu để đánh giá một sự việc là tốt hay xấu?
Cuộc sống là muôn hình muôn vẻ, có cái nhìn ngoài tưởng là tốt, có hoàn cảnh trông khá thoải mái bình an, nhưng trên thực tế chưa chắc đã hoàn hảo. Hoặc có những tình huống bạn cho rằng xấu và “kém may mắn”, nhưng nếu nhìn sâu hơn, biết đâu bạn lại thấy chưa hẳn đã vậy.
Mọi đánh giá và nhận xét đều phụ thuộc và cái tôi chủ quan trong tâm bạn, nhưng hãy thử nhìn rộng và sâu hơn một chút, bạn sẽ thấy rằng, nhiều khi tốt và xấu khó mà phân biệt.
Dưới đây là những tình huống rất đời thường giúp bạn hiểu được phần nào lý lẽ trên, và biết đâu lại khiến bạn cảm thấy lạc quan, tự tin hơn trong mọi hoàn cảnh mà ban đầu bạn cho là “xấu”.
Một hướng dẫn viên du lịch đang tác nghiệp thì nghe khách phàn nàn: “Con đường phía trước thật xấu, lắm ổ gà, làm sao mà đi nổi đây?”.
Rồi khách đua nhau cùng phàn nàn và không muốn bước tiếp. Thấy vậy, hướng dẫn viên vẫn mỉm cười và nói rằng: “Thưa quý vị, con đường phía trước chính là đại lộ nổi tiếng chỉ dành cho các vị vua chúa và quý tộc ngày xưa, ai bước đi trên đó thì sẽ trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời mà chỉ hoàng tộc mới có được thôi ạ”.
Nghe thấy vậy du khách lập tức dừng phàn nàn, hăm hở bước nhanh tới con đường vừa bị chê trước đó, họ thậm chí còn chụp ảnh và đăng trên mạng xã hội để khoe về di tích lịch sử ấn tượng này.
Một vận động viên thua trong trận đấu, cảm thấy nản lòng, xấu hổ và nhụt chí. Mấy tháng sau người này giải nghệ vì mất hết niềm tin vào bản thân, coi như gặp vận rủi.
Tuy nhiên có một vận động viên khác cũng thua cuộc, nhưng anh không hề nản lòng. Trong lúc thi đấu anh biết được điểm mạnh và điểm yếu của đối thủ. Về nhà anh quyết tâm rèn luyện để có thể bắt được điểm yếu đó và chế ngự điểm mạnh. Lần tới, anh đã thắng cuộc và đem lại vinh quang cho bản thân cũng như người nhà.
Một người đàn ông đi lạc đường do không lắp thiết bị định vị trong xe hơi. Sau đó anh đã hỏi một vài người chỉ đường cho mình để thoát khỏi cái “mê cung” này. Mất hơn một tiếng anh mới đến đúng điểm mình cần tới. Tuy nhiên anh lại không hề bực dọc hay phàn nàn vì tiếc tiền xăng, tiếc thời gian. Anh cảm thấy hài lòng vì mình vừa khám phá ra một tuyến đường mới, phát hiện thêm điểm thú vị và gặp được những người thân thiện, tốt bụng.
Trên sa mạc hoang vu dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, có hai lữ khách ở đó. Họ chỉ còn mỗi người nửa bình nước để vượt qua đoạn đường dài đầy khó khăn ở trước mắt.
Một người than thở trong thất vọng: “Chúng ta chỉ còn chừng này nước, mà phía trước là đâu chẳng biết, chắc sắp chết rồi”. Và cứ như thế người này buồn bã, chán nản, cuối cùng thực sự bỏ cuộc mà bị chôn vùi trong sa mạc.
Người còn lại cảm thấy vẫn còn may mắn vì còn tận nửa bình nước, anh cho rằng đó đã là tốt lắm rồi, và quyết tâm đi về phía trước để tận dụng cơ may này. Cuối cùng anh đã thoát khỏi sa mạc nóng bỏng, nhờ sự lạc quan trong khó khăn mà không phải ai cũng có được.
Như vậy tốt xấu quả thật do tâm sinh. Mọi việc, mọi hoàn cảnh xảy ra với mỗi con người thực chất không hẳn là tốt hay xấu, nó phụ thuộc vào cách nghĩ của họ.
Nếu bạn luôn suy nghĩ theo hướng lạc quan thì hoàn cảnh sẽ bớt khó khăn hơn. Tuy nhiên với đôi chút chưa vừa ý, bạn đã vội nản lòng, bi quan thì chắc chắn khó khăn sẽ càng chồng chất.
Mọi thứ đều có hai mặt, tốt và xấu, chỉ cần chúng ta luôn nhìn vào mặt tốt đẹp, chúng ta sẽ thấy được rằng cuộc sống này luôn chứa đựng những điều tuyệt vời, cho dù đó không hẳn là ánh nắng rực rỡ hay tiếng chim hót líu lo mỗi sáng.
Viết cho em, tháng Sáu!
Trà Sữa Tâm HồnNgười cho rằng hạ đến từ những ngày tháng Năm nhức nhối tiếng ve ran. Nhưng phải đến tận khi tháng Sáu trở về, ta mới thấy lòng mình ôm trọn một khung trời sáng xanh mùa hạ.
“Tháng Sáu
Có hạt mưa mùa vỡ òa trong mắt nhau
Trắng mưa trắng những lời tình bạc bẽo…
Bong bóng tan đi mộng mị chập chờn ảnh ảo,
Để hoang mang… để thổn thức tình đầu” (*)
Người cho rằng hạ đến từ những ngày tháng Năm nhức nhối tiếng ve ran. Nhưng phải đến tận khi tháng Sáu trở về, ta mới thấy lòng mình ôm trọn một khung trời sáng xanh mùa hạ.
Tháng Sáu, có trái tim ngấm nắng...
Nắng tháng Sáu đối với ta là thứ nắng trinh nguyên, như dòng mật vàng tay ải tay ai vừa vắt siết lấy Mặt Trời. Nắng mùa này không như nắng tháng Ba khô khốc hanh hao, chẳng như nắng tháng Năm “lốm đốm” bởi hai mùa giao nhau pha trộn, hay như tia nắng đông le lói xuyên thủng lớp khí lạnh cắt da. Nắng tháng Sáu không biết gian dối, không biết lòng vòng. Đó là những chùm nhiệt lấp lánh sinh ra là để huy hoàng và chói chang, để dữ dằn và gắt gỏng. Nhiều, rất nhiều người ghét nắng mùa này, nhưng ta yêu, ta “nghiện” và ta ngưỡng mộ cái cách chúng chói chang, chọc thủng và thống lĩnh mọi thứ.
Tháng Sáu, có tâm tư ướt mưa…
Nếu như ánh Mặt Trời gắt gỏng của mùa này truyền cảm hứng và rèn giũa sự mạnh mẽ cho mọi người, thì những cơn mưa rào bất chợt tháng Sáu giống như ly nước mát trong gột rửa xoa dịu trái tim và giúp tâm trí ta nguội đi những bốc đồng vụng dại. Tháng Sáu, nắng đổ ập trên phố nhanh nhảu và điên cuồng. Nhưng mây dông kéo quân bủa vây thành phố cũng mau mắn và thất thường chẳng kém. Ta đừng mong mưa tháng Sáu lăn tăn rầm rì như mưa mùa xuân, hay giống mưa ngâu nhanh nhảu rải một lớp nước mát lành rồi dạt về nơi khác. Nắng tháng Sáu hừng hực như đổ lửa, thì mưa tháng Sáu cũng khí thế sầm sập chẳng nể nang ai. Chỉ mưa mùa này mới trị được cái nắng nóng mùa này. Mưa rào mùa hạ rơi nhanh, đập mạnh nhưng phũ phàng, dứt khoát. Ta không sợ, cũng chẳng trốn tránh cơn mưa. Ta còn muốn mình và những trận mưa đầu hè này hòa thành một thể.
Cô gái tháng Sáu, hay ai đó khiến tim ta ngấm nắng, làm lòng ta ướt mưa…
Em nói em sinh ra vào ngày Mặt trời lên rất cao. Còn ta nhìn thấy điều ấy trong đôi mắt và nụ cười em tặng ta mỗi sáng. Đôi mắt sáng rỡ lung linh nắng và khóe miệng rộng tươi cười. Là cô con gái cưng của mùa hạ rực lửa, em làm ta say bằng khuôn mặt sáng bừng, ánh nhìn trực diện và cần cổ ngẩng cao. Em kiêu hãnh và dữ dội như nắng như mùa hạ. Mưa nắng mùa hạ không bao giờ lãng đãng, mơ màng, chỉ phũ phàng ập xuống và dứt khoát ra đi. Em cũng chẳng khi nào lan man, mộng mơ, chần chừ hay bối rối. Em thà để người ta hoặc ghét hoặc yêu mình cực điểm, còn hơn để lại những ấn tượng nhàn nhạt, chênh vênh rồi một ngày mưa nắng vần xoay, người ta những cảm xúc về em phân tán bay xa như bồ công anh trong gió. Vì cái mạnh bạo này, mà ta chọn cách yêu em đến vô cùng.
Ta hỏi em: tháng Sáu có màu gì?
Em cười híp mí: màu đỏ, màu vàng, màu trắng, màu thiên thanh.
Đỏ của Mặt Trời, của cánh phượng, của dòng máu quả cảm, của nghị lực ngút trời.
Vàng của nắng hạ, của sáng tạo, của ước mơ, của đỉnh cao em mong chạm đến.
Trắng của cơn mưa xối cuối ngày, của trái tim khiết thanh.
Xanh thiên thanh, màu của trời cao nơi em tung cánh.
Tôi nhìn em cười, tôi nghe em nói, lòng từ nắng sáng chuyển mưa buông. Em tự do, độc lập, tham vọng và vẫy vùng nhưng chẳng có chỗ cho tôi – một người yêu em âm thầm, bền bỉ nhưng khuất lấp như sắc nâu, sắc xám. Tôi là Đất, em là Trời. Tôi thấy em, nhưng em chẳng thấu tôi. Tôi chọn cách thầm lặng bên em, chịu sự rạng ngời và cả mưa gió của em. Em ở trước mắt tôi, nhưng chẳng khi nào tôi chạm đến…
Tháng 6
Nắng rất chát
Và mưa cũng dày
Ve ca xối xả
Tim ta gõ những nhịp nhanh
Dù cười dù khóc Em vẫn bát ngát xanh
Tháng Sáu chẳng có chỗ đâu cho mảnh tình riêng lãng đãng.
“Tháng Sáu
Có hạt mưa mùa vỡ òa trong mắt nhau
Trắng mưa trắng những lời tình bạc bẽo…
Bong bóng tan đi mộng mị chập chờn ảnh ảo,
Để hoang mang… để thổn thức tình đầu” (*)
Người cho rằng hạ đến từ những ngày tháng Năm nhức nhối tiếng ve ran. Nhưng phải đến tận khi tháng Sáu trở về, ta mới thấy lòng mình ôm trọn một khung trời sáng xanh mùa hạ.
Tháng Sáu, có trái tim ngấm nắng...
Nắng tháng Sáu đối với ta là thứ nắng trinh nguyên, như dòng mật vàng tay ải tay ai vừa vắt siết lấy Mặt Trời. Nắng mùa này không như nắng tháng Ba khô khốc hanh hao, chẳng như nắng tháng Năm “lốm đốm” bởi hai mùa giao nhau pha trộn, hay như tia nắng đông le lói xuyên thủng lớp khí lạnh cắt da. Nắng tháng Sáu không biết gian dối, không biết lòng vòng. Đó là những chùm nhiệt lấp lánh sinh ra là để huy hoàng và chói chang, để dữ dằn và gắt gỏng. Nhiều, rất nhiều người ghét nắng mùa này, nhưng ta yêu, ta “nghiện” và ta ngưỡng mộ cái cách chúng chói chang, chọc thủng và thống lĩnh mọi thứ.
Tháng Sáu, có tâm tư ướt mưa…
Nếu như ánh Mặt Trời gắt gỏng của mùa này truyền cảm hứng và rèn giũa sự mạnh mẽ cho mọi người, thì những cơn mưa rào bất chợt tháng Sáu giống như ly nước mát trong gột rửa xoa dịu trái tim và giúp tâm trí ta nguội đi những bốc đồng vụng dại. Tháng Sáu, nắng đổ ập trên phố nhanh nhảu và điên cuồng. Nhưng mây dông kéo quân bủa vây thành phố cũng mau mắn và thất thường chẳng kém. Ta đừng mong mưa tháng Sáu lăn tăn rầm rì như mưa mùa xuân, hay giống mưa ngâu nhanh nhảu rải một lớp nước mát lành rồi dạt về nơi khác. Nắng tháng Sáu hừng hực như đổ lửa, thì mưa tháng Sáu cũng khí thế sầm sập chẳng nể nang ai. Chỉ mưa mùa này mới trị được cái nắng nóng mùa này. Mưa rào mùa hạ rơi nhanh, đập mạnh nhưng phũ phàng, dứt khoát. Ta không sợ, cũng chẳng trốn tránh cơn mưa. Ta còn muốn mình và những trận mưa đầu hè này hòa thành một thể.
Cô gái tháng Sáu, hay ai đó khiến tim ta ngấm nắng, làm lòng ta ướt mưa…
Em nói em sinh ra vào ngày Mặt trời lên rất cao. Còn ta nhìn thấy điều ấy trong đôi mắt và nụ cười em tặng ta mỗi sáng. Đôi mắt sáng rỡ lung linh nắng và khóe miệng rộng tươi cười. Là cô con gái cưng của mùa hạ rực lửa, em làm ta say bằng khuôn mặt sáng bừng, ánh nhìn trực diện và cần cổ ngẩng cao. Em kiêu hãnh và dữ dội như nắng như mùa hạ. Mưa nắng mùa hạ không bao giờ lãng đãng, mơ màng, chỉ phũ phàng ập xuống và dứt khoát ra đi. Em cũng chẳng khi nào lan man, mộng mơ, chần chừ hay bối rối. Em thà để người ta hoặc ghét hoặc yêu mình cực điểm, còn hơn để lại những ấn tượng nhàn nhạt, chênh vênh rồi một ngày mưa nắng vần xoay, người ta những cảm xúc về em phân tán bay xa như bồ công anh trong gió. Vì cái mạnh bạo này, mà ta chọn cách yêu em đến vô cùng.
Ta hỏi em: tháng Sáu có màu gì?
Em cười híp mí: màu đỏ, màu vàng, màu trắng, màu thiên thanh.
Đỏ của Mặt Trời, của cánh phượng, của dòng máu quả cảm, của nghị lực ngút trời.
Vàng của nắng hạ, của sáng tạo, của ước mơ, của đỉnh cao em mong chạm đến.
Trắng của cơn mưa xối cuối ngày, của trái tim khiết thanh.
Xanh thiên thanh, màu của trời cao nơi em tung cánh.
Tôi nhìn em cười, tôi nghe em nói, lòng từ nắng sáng chuyển mưa buông. Em tự do, độc lập, tham vọng và vẫy vùng nhưng chẳng có chỗ cho tôi – một người yêu em âm thầm, bền bỉ nhưng khuất lấp như sắc nâu, sắc xám. Tôi là Đất, em là Trời. Tôi thấy em, nhưng em chẳng thấu tôi. Tôi chọn cách thầm lặng bên em, chịu sự rạng ngời và cả mưa gió của em. Em ở trước mắt tôi, nhưng chẳng khi nào tôi chạm đến…
Tháng 6
Nắng rất chát
Và mưa cũng dày
Ve ca xối xả
Tim ta gõ những nhịp nhanh
Dù cười dù khóc Em vẫn bát ngát xanh
Tháng Sáu chẳng có chỗ đâu cho mảnh tình riêng lãng đãng.
Chỉ đến khi có con, tôi mới hiểu được hết lòng mẹ!
Trà Sữa Tâm HồnNgười rớt nước mắt khi nghe con đến bên mẹ chính là bà ngoại. Bà bảo: “Vậy là bà sắp có cháu bế rồi“. Và thế là tuần nào bà cũng gửi cả đống đồ ra cho hai mẹ con. Nào thì thức ăn, nào thì rau, rồi hoa quả ở quê.
Cái gì bà cũng dành dụm vì đứa cháu nhỏ trong bụng con gái mình. Rồi dặn dò đủ thứ, nào là tránh ăn cái này, tránh ăn cái kia, nên ăn cái gì cho tốt, giữ gìn sức khỏe ra sao … Cảm tưởng như con gái mang bầu nhưng mẹ còn lo nhiều hơn.
Ngày đau bụng vì sắp sinh con, muộn lắm rồi, mẹ vẫn bắt chuyến xe cuối cùng để lên thành phố cùng với con gái và cháu ngoại của mình. Suốt đêm hai mẹ con ở trong viện, con thì đau, mẹ thì gắng động viên con rồi mọi chuyện sẽ qua. Ngày trước sinh con mẹ cũng thế. Nghe mẹ nói thế mà thấy lòng rưng rưng, đúng rồi, mẹ cũng từng sinh mình vất vả như vậy đấy. Đúng là người xưa nói có sai đâu: Có sinh con mới hiểu lòng cha mẹ.
Người đầu tiên bế cháu ra từ phòng sinh là bà ngoại. Mẹ khóc khi nhìn cháu. Và hỏi bác sĩ con gái mẹ có sao không? Tới khi bác sỹ bảo cả mẹ và con đều khỏe mạnh, mẹ mới thở phào như trút được mọi nỗi lo âu. Quay nhìn đứa cháu nhỏ trên tay nựng yêu: “Giống của bà, bà nhìn cái là nhận ra ngay!“
Con sinh mổ, nên vết mổ rất đau, sữa chưa về. Đêm đêm, mẹ bế cháu ngồi bên giường lo lắng nhìn con gái đau đớn mà đôi mắt mẹ rưng rưng. Mẹ thay con chăm cháu, cho cháu ăn từng chút sữa, mang cháu đi tắm, thay tã, bế cháu hàng đêm cho con gái chợp mắt. Nhiều khi tỉnh dậy, vẫn thấy bà cháu bế nhau đi từ đầu phòng tới cuối phòng. Có khi là bà bế cháu, ngồi tựa cạnh giường vì con bé cứ đặt xuống giường là khóc oe oe. Mấy ngày trên viện, mẹ gầy cả đi, chỉ vì chăm con chăm cháu. Ngày đón con về nhà nội, bà ngoại cũng đi theo. Mẹ ở đó nửa tháng, chăm cho con gái khỏe, thức đêm thay con để bế, để chăm cháu. Những đêm dài, chỉ có bóng bà ngoại ẵm cháu ầu ơ, như những ngày mẹ chăm những đứa con của mình.
Vẫn cẩn thận, vẫn dịu dàng chu đáo và vẫn nhẫn nhịn hi sinh âm thầm như thế. Nhiều khi thấy mẹ thức đêm nhiều, bảo mẹ để con bế cháu, mẹ nghỉ đi. Mẹ lại bảo: Thôi, để mẹ chăm cho được ngày nào hay ngày ấy. Mẹ về rồi, thì chúng mày lại bồng bế nhau chứ ai bồng cho nữa mà còn đòi. Tới khi ấy có muốn đưa cho ai cũng chả được nữa chứ đừng nói là đòi. Thôi, ngủ đi mà lấy sức.
Nghe mẹ nói thế, lại đành ngoan ngoãn vào giường nằm. Nước mắt cứ ứa ra tự khi nào ướt gối. Nhìn mái tóc mẹ bạc dưới ánh đèn mờ, nhìn đôi tay gân guốc, sần sùi vì cả đời vất vả mà lòng cứ rưng rưng thổn thức. Mẹ nuôi con đã vất vả tới nhường nào. Mà giờ lại vì cháu, cũng vất vả bao nhiêu. Lặn lội xa xôi, đêm thức trắng đêm, ngày thì lại cặm cụi nấu nướng, giặt giũ cho con.
Ngày mẹ về quê, đôi mắt ngấn nước mẹ dặn: “Thôi ở lại mẹ về. Gắng cho mau khỏe, được tháng, rồi mẹ đón về nhà. Giờ thì ở lại đây, gắng hai mẹ con chăm nhau cho tốt. Bà nội yếu, bà chăm được gần nào thì được gần ấy. Gắng lên nhé con!“
Ngày hai mẹ con bắt xe về với bà ngoại, mẹ ra tận ngoài ngõ mé đường lớn đứng đợi con và cháu ngoại. Hai mẹ con vừa liêu xiêu bước xuống xe. Bà ngoại đã chạy ào lại bế cháu vào lòng. Nước mắt chỉ trực trào ra, mẹ chửi yêu: “Ôi, cái giống xấu của bà đây rồi“. Rồi mẹ quay nhìn con, thấy con gái gầy đi, đôi mắt thâm quầng. Mẹ khẽ vuốt đầu: “Khổ chưa con, chỉ tại lấy chồng xa. Bố nó chắc lại đi rồi hả“. Con khẽ khẽ gật đầu. Mẹ khẽ dắt tay: Thôi về với bà rồi. Về bà chăm hai mẹ con cho.
Về nhà, mẹ không cho đụng vào gì hết. Bảo hai mẹ con cứ trông nhau là được. Mà cũng chả phải trông nhau, bà lại đêm đêm thức trông cháu cho con gái ngủ. Bà bảo: “Bà để ngồi ít thôi, không sau này đau lưng. Cứ nằm xuống đi. Mẹ già rồi, ngủ được mấy đâu. Có cháu ngoại mà ôm là vui lắm rồi. Cứ ngủ đi”.
Nghe mẹ nói thế mà đau lòng. Lưng mẹ ngày nào chả đau. Khi mẹ sinh con, mới được mấy ngày đã tự đi giặt giũ, đi nấu cơm, thậm chí là đi làm như ai chứ có được nghỉ ngơi như bây giờ. Nói với mẹ điều ấy thì mẹ bảo: “Thời ấy là thời của mẹ. Ai cũng khổ thế thôi! Không so được. Phụ nữ sinh con như là vắt xương vắt thịt đi, phải được nghỉ ngơi cẩn thận. Không nghe mẹ, nay mai già lại khổ đấy!” Mẹ là thế đấy, khi nào cũng chỉ mong những điều tốt nhất cho con mà chả khi nào nghĩ tới mình.
Mỗi khi đến bữa, bà ngoại làm nhiều món lắm. Khi nào mẹ cũng bắt phải ăn nhiều để cho cháu ngoại của mẹ ti. Vậy mà cứ tới bữa ăn, chưa kịp ngồi xuống mâm mẹ đã bảo: “Cứ ăn đi mẹ bế cháu cho. Mẹ ăn xong rồi. Rồi lại giục: “Gắng mà ăn nhiều vào. Mẹ ăn nhiều vào cho cháu bà bú ti nhỉ”. Rồi bà lại quay sang con bé đang nằm trong lòng bà đôi mắt đen hấp háy nhìn bà ngoại lấp lánh nụ cười nơi đôi môi hồng chúm chím. Bà thấy thế lại chửi yêu: “Cha bố chị, cười cái gì mà cười chứ“. Đêm chốc chốc bà lại vào nhòm xem hai mẹ con có ngủ không. Vừa nghe tiếng cháu khóc là mẹ chạy vào ngay, bảo: “Con khóc thì gắng dỗ cho con ngủ nếu khóc khóc thành quen đấy!” Rồi lại bế cháu dỗ dành. Nhiều đêm, mẹ thức dậy không biết bao nhiêu lần.
Ba tháng hết cữ, mẹ bảo: “Thôi, bà trả cho bà nội thôi. Chắc bà sẽ nhớ cháu lắm!” Chia tay bà ngoại, hai mẹ con lại về bên nội. Đây mới là nơi gọi là nhà mình. Còn nhà ngoại chỉ là nhà ngoại thôi. Con gái và cháu về rồi. Mọi người kể, bà ngoại nhớ cháu thơ thẩn cả đêm chả ngủ được. Có đêm còn mơ cháu khóc mà giật mình chạy vô buồng, chả thấy con cháu đâu, thế là nước mắt lại ứa ra. Khóc vì nhớ con thương cháu.
Ông lại an ủi: “Con gái mình đi lấy chồng rồi thì là con của người ta. Cháu cũng là cháu của người ta. Nên nó phải ở nhà nó chứ ở nhà mình mãi làm sao được mà bà buồn rầu“. Bà ngoại lại thở dài: “Ờ, thì tôi cũng vẫn biết thế!“
Thì vẫn biết là thế. Người ta nói, khi sinh con, khổ nhất là khi sinh, khổ nhất là mấy tháng nuôi con trong cữ. Nhưng bao nhiêu cái khổ ấy, hầu như mẹ nào cũng đều gánh cả giùm con gái hết. Đúng là người xưa nói chẳng có sai bao giờ: Cháu bà nội, nhưng tội bà ngoại. Tội lắm. Nghe mà lòng cứ rưng rưng. Mẹ ơi! Bà ngoại ơi!
Cái gì bà cũng dành dụm vì đứa cháu nhỏ trong bụng con gái mình. Rồi dặn dò đủ thứ, nào là tránh ăn cái này, tránh ăn cái kia, nên ăn cái gì cho tốt, giữ gìn sức khỏe ra sao … Cảm tưởng như con gái mang bầu nhưng mẹ còn lo nhiều hơn.
Ngày đau bụng vì sắp sinh con, muộn lắm rồi, mẹ vẫn bắt chuyến xe cuối cùng để lên thành phố cùng với con gái và cháu ngoại của mình. Suốt đêm hai mẹ con ở trong viện, con thì đau, mẹ thì gắng động viên con rồi mọi chuyện sẽ qua. Ngày trước sinh con mẹ cũng thế. Nghe mẹ nói thế mà thấy lòng rưng rưng, đúng rồi, mẹ cũng từng sinh mình vất vả như vậy đấy. Đúng là người xưa nói có sai đâu: Có sinh con mới hiểu lòng cha mẹ.
Người đầu tiên bế cháu ra từ phòng sinh là bà ngoại. Mẹ khóc khi nhìn cháu. Và hỏi bác sĩ con gái mẹ có sao không? Tới khi bác sỹ bảo cả mẹ và con đều khỏe mạnh, mẹ mới thở phào như trút được mọi nỗi lo âu. Quay nhìn đứa cháu nhỏ trên tay nựng yêu: “Giống của bà, bà nhìn cái là nhận ra ngay!“
Con sinh mổ, nên vết mổ rất đau, sữa chưa về. Đêm đêm, mẹ bế cháu ngồi bên giường lo lắng nhìn con gái đau đớn mà đôi mắt mẹ rưng rưng. Mẹ thay con chăm cháu, cho cháu ăn từng chút sữa, mang cháu đi tắm, thay tã, bế cháu hàng đêm cho con gái chợp mắt. Nhiều khi tỉnh dậy, vẫn thấy bà cháu bế nhau đi từ đầu phòng tới cuối phòng. Có khi là bà bế cháu, ngồi tựa cạnh giường vì con bé cứ đặt xuống giường là khóc oe oe. Mấy ngày trên viện, mẹ gầy cả đi, chỉ vì chăm con chăm cháu. Ngày đón con về nhà nội, bà ngoại cũng đi theo. Mẹ ở đó nửa tháng, chăm cho con gái khỏe, thức đêm thay con để bế, để chăm cháu. Những đêm dài, chỉ có bóng bà ngoại ẵm cháu ầu ơ, như những ngày mẹ chăm những đứa con của mình.
Vẫn cẩn thận, vẫn dịu dàng chu đáo và vẫn nhẫn nhịn hi sinh âm thầm như thế. Nhiều khi thấy mẹ thức đêm nhiều, bảo mẹ để con bế cháu, mẹ nghỉ đi. Mẹ lại bảo: Thôi, để mẹ chăm cho được ngày nào hay ngày ấy. Mẹ về rồi, thì chúng mày lại bồng bế nhau chứ ai bồng cho nữa mà còn đòi. Tới khi ấy có muốn đưa cho ai cũng chả được nữa chứ đừng nói là đòi. Thôi, ngủ đi mà lấy sức.
Nghe mẹ nói thế, lại đành ngoan ngoãn vào giường nằm. Nước mắt cứ ứa ra tự khi nào ướt gối. Nhìn mái tóc mẹ bạc dưới ánh đèn mờ, nhìn đôi tay gân guốc, sần sùi vì cả đời vất vả mà lòng cứ rưng rưng thổn thức. Mẹ nuôi con đã vất vả tới nhường nào. Mà giờ lại vì cháu, cũng vất vả bao nhiêu. Lặn lội xa xôi, đêm thức trắng đêm, ngày thì lại cặm cụi nấu nướng, giặt giũ cho con.
Ngày mẹ về quê, đôi mắt ngấn nước mẹ dặn: “Thôi ở lại mẹ về. Gắng cho mau khỏe, được tháng, rồi mẹ đón về nhà. Giờ thì ở lại đây, gắng hai mẹ con chăm nhau cho tốt. Bà nội yếu, bà chăm được gần nào thì được gần ấy. Gắng lên nhé con!“
Ngày hai mẹ con bắt xe về với bà ngoại, mẹ ra tận ngoài ngõ mé đường lớn đứng đợi con và cháu ngoại. Hai mẹ con vừa liêu xiêu bước xuống xe. Bà ngoại đã chạy ào lại bế cháu vào lòng. Nước mắt chỉ trực trào ra, mẹ chửi yêu: “Ôi, cái giống xấu của bà đây rồi“. Rồi mẹ quay nhìn con, thấy con gái gầy đi, đôi mắt thâm quầng. Mẹ khẽ vuốt đầu: “Khổ chưa con, chỉ tại lấy chồng xa. Bố nó chắc lại đi rồi hả“. Con khẽ khẽ gật đầu. Mẹ khẽ dắt tay: Thôi về với bà rồi. Về bà chăm hai mẹ con cho.
Về nhà, mẹ không cho đụng vào gì hết. Bảo hai mẹ con cứ trông nhau là được. Mà cũng chả phải trông nhau, bà lại đêm đêm thức trông cháu cho con gái ngủ. Bà bảo: “Bà để ngồi ít thôi, không sau này đau lưng. Cứ nằm xuống đi. Mẹ già rồi, ngủ được mấy đâu. Có cháu ngoại mà ôm là vui lắm rồi. Cứ ngủ đi”.
Nghe mẹ nói thế mà đau lòng. Lưng mẹ ngày nào chả đau. Khi mẹ sinh con, mới được mấy ngày đã tự đi giặt giũ, đi nấu cơm, thậm chí là đi làm như ai chứ có được nghỉ ngơi như bây giờ. Nói với mẹ điều ấy thì mẹ bảo: “Thời ấy là thời của mẹ. Ai cũng khổ thế thôi! Không so được. Phụ nữ sinh con như là vắt xương vắt thịt đi, phải được nghỉ ngơi cẩn thận. Không nghe mẹ, nay mai già lại khổ đấy!” Mẹ là thế đấy, khi nào cũng chỉ mong những điều tốt nhất cho con mà chả khi nào nghĩ tới mình.
Mỗi khi đến bữa, bà ngoại làm nhiều món lắm. Khi nào mẹ cũng bắt phải ăn nhiều để cho cháu ngoại của mẹ ti. Vậy mà cứ tới bữa ăn, chưa kịp ngồi xuống mâm mẹ đã bảo: “Cứ ăn đi mẹ bế cháu cho. Mẹ ăn xong rồi. Rồi lại giục: “Gắng mà ăn nhiều vào. Mẹ ăn nhiều vào cho cháu bà bú ti nhỉ”. Rồi bà lại quay sang con bé đang nằm trong lòng bà đôi mắt đen hấp háy nhìn bà ngoại lấp lánh nụ cười nơi đôi môi hồng chúm chím. Bà thấy thế lại chửi yêu: “Cha bố chị, cười cái gì mà cười chứ“. Đêm chốc chốc bà lại vào nhòm xem hai mẹ con có ngủ không. Vừa nghe tiếng cháu khóc là mẹ chạy vào ngay, bảo: “Con khóc thì gắng dỗ cho con ngủ nếu khóc khóc thành quen đấy!” Rồi lại bế cháu dỗ dành. Nhiều đêm, mẹ thức dậy không biết bao nhiêu lần.
Ba tháng hết cữ, mẹ bảo: “Thôi, bà trả cho bà nội thôi. Chắc bà sẽ nhớ cháu lắm!” Chia tay bà ngoại, hai mẹ con lại về bên nội. Đây mới là nơi gọi là nhà mình. Còn nhà ngoại chỉ là nhà ngoại thôi. Con gái và cháu về rồi. Mọi người kể, bà ngoại nhớ cháu thơ thẩn cả đêm chả ngủ được. Có đêm còn mơ cháu khóc mà giật mình chạy vô buồng, chả thấy con cháu đâu, thế là nước mắt lại ứa ra. Khóc vì nhớ con thương cháu.
Ông lại an ủi: “Con gái mình đi lấy chồng rồi thì là con của người ta. Cháu cũng là cháu của người ta. Nên nó phải ở nhà nó chứ ở nhà mình mãi làm sao được mà bà buồn rầu“. Bà ngoại lại thở dài: “Ờ, thì tôi cũng vẫn biết thế!“
Thì vẫn biết là thế. Người ta nói, khi sinh con, khổ nhất là khi sinh, khổ nhất là mấy tháng nuôi con trong cữ. Nhưng bao nhiêu cái khổ ấy, hầu như mẹ nào cũng đều gánh cả giùm con gái hết. Đúng là người xưa nói chẳng có sai bao giờ: Cháu bà nội, nhưng tội bà ngoại. Tội lắm. Nghe mà lòng cứ rưng rưng. Mẹ ơi! Bà ngoại ơi!
Đôi bàn tay mẹ nắm lấy tay con đi suốt tháng năm cuộc đời
Trà Sữa Tâm HồnKhi còn nhỏ, mẹ dắt con đi những bước đầu tiên của cuộc đời. Lần đầu tiên khi con ngã, con khóc nức nở được mẹ ôm vào lòng, nín khóc rồi lại đứng lên bước tiếp. Có rất nhiều những ngày, những ngày mà mẹ dắt tay con đi, đưa con đi qua bao khó khăn trong cuộc đời.Kể cả khi vui mừng, hạnh phúc hay khi gian khó, thất bại, mẹ vẫn luôn ở bên dìu dắt con qua bao giông tố của cuộc đời.
Nắm tay mẹ, con như được tiếp thêm động lực, thêm sức mạnh và lòng dũng cảm. Nắm tay mẹ như một loại ám thị riêng của mẹ con mình, không cần những lời hoa mỹ giả dối, cũng chẳng cần phải nịnh nọt bợ đỡ, mẹ dường như có thể thấu hiểu hết những điều con muốn nói.
Từ nhỏ con đã quen có mẹ kề bên, nắm tay mẹ như một thói quen, một loại ỷ lại, một thói quen đã ăn sâu trong tiềm thức của con. Có mẹ ở bên con là diễm phúc nhất trong cuộc đời này của con. Những giây phút vui sướng đến cực điểm hay cả những ngày tháng con xa sút tâm trạng xuống dốc đến cực điểm, mẹ vẫn luôn ở bên, dang rộng vòng tay ôm ấp con vào lòng, không cần những lời an ủi cũng không cần những lời đao to búa lớn con cũng cảm thấy bình yên và hạnh phúc đến lạ kì.
Khi còn rất nhỏ, con đã khám phá ra sự kì diệu của vòng tay mẹ rồi. Con sẽ nắm chặt tay mẹ không buông, không rời, đón nhận sức mạnh kì diệu vô cùng ấm áp mẹ dành cho con. Bên mẹ con chẳng còn phiền lo điều gì, cứ vô tư tìm hiểu những sự vật mới lạ quanh mình, vì khi quay đầu lại mẹ vẫn đang ở đó hiền hòa nhìn con. Khi đó một loại cảm giác vô hình được gọi là an toàn, luôn hiện hữu trong con và con biết rằng nó chỉ tồn tại ở một nơi duy nhất – trong vòng tay của mẹ. Người đó có phải là mẹ hay không con chỉ cần cầm tay là đã biết liền.
Những khi đó, con mới thấy rằng bàn tay mẹ là điều tốt nhất trên thế giới này. Trên hết cả, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ. Nó khiến những vết thương lòng của con mau chóng khép lại, đem nhiệt lượng của tình yêu đong đầy trái tim con. Loại cảm giác này chỉ có thể được tiếp nhận qua đôi bàn tay mẹ.
Khi mẹ nắm tay con, mẹ xoa đầu con, ôm ấp con vào lòng… đây là phương thức biểu đạt tình yêu của mẹ trực tiếp mà chẳng ngôn ngữ nào có thể thay thế được. Chính những thời khắc đó, nó như chạm đến những điểm sâu thẳm nhất trong trái tim con.
Khi con bắt đầu hiểu chuyện, con càng khao khát được nắm đôi bàn tay mẹ, mẹ chỉ cách cho con làm sao để mạnh dạn vững tin bước về phía trước. Mẹ đẩy con tiếp tục tiến lên khi con chùn bước. Khi con sợ hãi tiến bước trên con đường đời đầy cạm bẫy và chông gai, chỉ cần nắm tay mẹ thật chặt. Dù cho không biết những chông gai, cạm bẫy ra sao chỉ cần có mẹ con sẽ không sợ hãi bất kì điều gì nữa.
Mỗi bước đi luôn có mẹ kề bên, sự tự tin trong con lại tăng lên. Nó là động lực giúp con không lùi bước. Mà chỉ có khi ở bên mẹ con mới có cơ hội để sai lầm, mới có thể không sợ hãi khi rơi vào hiểm cảnh. Vì mẹ luôn ở bên bao dung con bảo hộ con. Chỉ có vòng tay mẹ mới có đủ ý chí chiến đấu, giúp con kiên cường đứng lên chống lại mọi giông gió ngoài kia.
Dù cho vấp phải bao nhiêu lỗi lầm, chỉ cần được nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của mẹ là con lại được tiếp thêm động lực và nhiệt huyết để bắt đầu lại từ đầu. Dù có đi đâu, có bao lâu thì con vẫn luôn có thể nhận ra đâu là bàn tay mẹ. Vì chỉ có bàn tay mẹ mới cho con những sức mạnh như thế.
Khi bắt đầu hiểu được sự đời, vòng tay bảo hộ của mẹ càng có ý nghĩa với con hơn. Cuộc sống ngoài kia bận rộn quá, người khóc kẻ cười, người vui kẻ buồn… thế nhưng có bao người là quan tâm con. Ai cũng có cuộc sống riêng của mình, ai lại đi quan tâm đến nỗi buồn niềm vui của một kẻ xa lạ. Lớn lên rồi, số lần được nắm lấy đôi bàn tay mẹ của con ngày một ít đi nhưng khao khát muốn có được hơi ấm, sự khích lệ từ bàn tay mẹ của con chưa bao giờ là ngừng.
Khi lần đầu tiên con đi thi mà kết quả không như ý, con náu mình nơi góc khuất, âm thầm khổ sở vì sự thất bại của mình. Thì mẹ đã luôn ở bên kéo con ra, đưa con ra ngoài ánh sáng, chỉ cho con biết rằng ngoài kia bầu trời vẫn sáng, cuộc sống vẫn tươi đẹp dù con có buồn bã ra sao. Lần đầu tiên con bị bạn học bắt nạt, cũng chỉ có mẹ kề bên, tiếp cho con thêm sức mạnh, tiếp thêm sự dũng cảm để con biết cách sống vì chính mình, biết học cách tự bảo vệ mình.
Khi con thất tình, suy sụp ngồi nơi góc tường khóc như không có ngày mai, cũng chỉ có mẹ đôn đáo lo lắng cho con, kéo con lên từ trong u buồn, cho con hi vọng vào ngày mới. Bàn tay mẹ như đang nói với con rằng: “ Dù cho cả thế giới này có từ bỏ con thì mẹ vẫn sẽ ở bên con. Mẹ vẫn sẽ ở đây vẫn sẽ mãi yêu con”.
Khi nắm tay mẹ con như được tiếp thêm nguồn ấm áp và năng lượng vô hạn, con có thể chẳng cần nói lời gì, im lặng đi theo mẹ dạo siêu thị, như hai chị em. Con có thể nắm tay mẹ thật chặt, làm nũng vòi vĩnh như một đứa trẻ. Bỏ hết lớp mặt nạ đi, bên mẹ bình thản mà qua ngày, không cần phải để ý đến thế giới ngoài kia nữa.
Sau này, đợi khi mẹ già đi, đôi bàn tay đã nhăn nheo rồi, đã không còn mềm mại như bây giờ nữa, con sẽ vẫn nắm tay mẹ, đón nhận tình yêu thương bao la của mẹ, và cũng gửi đến mẹ tình yêu của con. Bàn tay mẹ, mãi mãi là sự động viên, cổ vũ giúp con vượt qua bao gian khó, vất vả. Dù cho mái tóc mẹ đã từ đen chuyển sang trắng, từ mái tóc dài chuyển thành ngắn…. thì một đời này con cũng sẽ không bao giờ quên nắm bàn tay mẹ, nơi chứa đựng tình yêu thương và che chở suốt đời con.
Nắm tay mẹ, con như được tiếp thêm động lực, thêm sức mạnh và lòng dũng cảm. Nắm tay mẹ như một loại ám thị riêng của mẹ con mình, không cần những lời hoa mỹ giả dối, cũng chẳng cần phải nịnh nọt bợ đỡ, mẹ dường như có thể thấu hiểu hết những điều con muốn nói.
Từ nhỏ con đã quen có mẹ kề bên, nắm tay mẹ như một thói quen, một loại ỷ lại, một thói quen đã ăn sâu trong tiềm thức của con. Có mẹ ở bên con là diễm phúc nhất trong cuộc đời này của con. Những giây phút vui sướng đến cực điểm hay cả những ngày tháng con xa sút tâm trạng xuống dốc đến cực điểm, mẹ vẫn luôn ở bên, dang rộng vòng tay ôm ấp con vào lòng, không cần những lời an ủi cũng không cần những lời đao to búa lớn con cũng cảm thấy bình yên và hạnh phúc đến lạ kì.
Khi còn rất nhỏ, con đã khám phá ra sự kì diệu của vòng tay mẹ rồi. Con sẽ nắm chặt tay mẹ không buông, không rời, đón nhận sức mạnh kì diệu vô cùng ấm áp mẹ dành cho con. Bên mẹ con chẳng còn phiền lo điều gì, cứ vô tư tìm hiểu những sự vật mới lạ quanh mình, vì khi quay đầu lại mẹ vẫn đang ở đó hiền hòa nhìn con. Khi đó một loại cảm giác vô hình được gọi là an toàn, luôn hiện hữu trong con và con biết rằng nó chỉ tồn tại ở một nơi duy nhất – trong vòng tay của mẹ. Người đó có phải là mẹ hay không con chỉ cần cầm tay là đã biết liền.
Những khi đó, con mới thấy rằng bàn tay mẹ là điều tốt nhất trên thế giới này. Trên hết cả, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ. Nó khiến những vết thương lòng của con mau chóng khép lại, đem nhiệt lượng của tình yêu đong đầy trái tim con. Loại cảm giác này chỉ có thể được tiếp nhận qua đôi bàn tay mẹ.
Khi mẹ nắm tay con, mẹ xoa đầu con, ôm ấp con vào lòng… đây là phương thức biểu đạt tình yêu của mẹ trực tiếp mà chẳng ngôn ngữ nào có thể thay thế được. Chính những thời khắc đó, nó như chạm đến những điểm sâu thẳm nhất trong trái tim con.
Khi con bắt đầu hiểu chuyện, con càng khao khát được nắm đôi bàn tay mẹ, mẹ chỉ cách cho con làm sao để mạnh dạn vững tin bước về phía trước. Mẹ đẩy con tiếp tục tiến lên khi con chùn bước. Khi con sợ hãi tiến bước trên con đường đời đầy cạm bẫy và chông gai, chỉ cần nắm tay mẹ thật chặt. Dù cho không biết những chông gai, cạm bẫy ra sao chỉ cần có mẹ con sẽ không sợ hãi bất kì điều gì nữa.
Mỗi bước đi luôn có mẹ kề bên, sự tự tin trong con lại tăng lên. Nó là động lực giúp con không lùi bước. Mà chỉ có khi ở bên mẹ con mới có cơ hội để sai lầm, mới có thể không sợ hãi khi rơi vào hiểm cảnh. Vì mẹ luôn ở bên bao dung con bảo hộ con. Chỉ có vòng tay mẹ mới có đủ ý chí chiến đấu, giúp con kiên cường đứng lên chống lại mọi giông gió ngoài kia.
Dù cho vấp phải bao nhiêu lỗi lầm, chỉ cần được nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của mẹ là con lại được tiếp thêm động lực và nhiệt huyết để bắt đầu lại từ đầu. Dù có đi đâu, có bao lâu thì con vẫn luôn có thể nhận ra đâu là bàn tay mẹ. Vì chỉ có bàn tay mẹ mới cho con những sức mạnh như thế.
Khi bắt đầu hiểu được sự đời, vòng tay bảo hộ của mẹ càng có ý nghĩa với con hơn. Cuộc sống ngoài kia bận rộn quá, người khóc kẻ cười, người vui kẻ buồn… thế nhưng có bao người là quan tâm con. Ai cũng có cuộc sống riêng của mình, ai lại đi quan tâm đến nỗi buồn niềm vui của một kẻ xa lạ. Lớn lên rồi, số lần được nắm lấy đôi bàn tay mẹ của con ngày một ít đi nhưng khao khát muốn có được hơi ấm, sự khích lệ từ bàn tay mẹ của con chưa bao giờ là ngừng.
Khi lần đầu tiên con đi thi mà kết quả không như ý, con náu mình nơi góc khuất, âm thầm khổ sở vì sự thất bại của mình. Thì mẹ đã luôn ở bên kéo con ra, đưa con ra ngoài ánh sáng, chỉ cho con biết rằng ngoài kia bầu trời vẫn sáng, cuộc sống vẫn tươi đẹp dù con có buồn bã ra sao. Lần đầu tiên con bị bạn học bắt nạt, cũng chỉ có mẹ kề bên, tiếp cho con thêm sức mạnh, tiếp thêm sự dũng cảm để con biết cách sống vì chính mình, biết học cách tự bảo vệ mình.
Khi con thất tình, suy sụp ngồi nơi góc tường khóc như không có ngày mai, cũng chỉ có mẹ đôn đáo lo lắng cho con, kéo con lên từ trong u buồn, cho con hi vọng vào ngày mới. Bàn tay mẹ như đang nói với con rằng: “ Dù cho cả thế giới này có từ bỏ con thì mẹ vẫn sẽ ở bên con. Mẹ vẫn sẽ ở đây vẫn sẽ mãi yêu con”.
Khi nắm tay mẹ con như được tiếp thêm nguồn ấm áp và năng lượng vô hạn, con có thể chẳng cần nói lời gì, im lặng đi theo mẹ dạo siêu thị, như hai chị em. Con có thể nắm tay mẹ thật chặt, làm nũng vòi vĩnh như một đứa trẻ. Bỏ hết lớp mặt nạ đi, bên mẹ bình thản mà qua ngày, không cần phải để ý đến thế giới ngoài kia nữa.
Sau này, đợi khi mẹ già đi, đôi bàn tay đã nhăn nheo rồi, đã không còn mềm mại như bây giờ nữa, con sẽ vẫn nắm tay mẹ, đón nhận tình yêu thương bao la của mẹ, và cũng gửi đến mẹ tình yêu của con. Bàn tay mẹ, mãi mãi là sự động viên, cổ vũ giúp con vượt qua bao gian khó, vất vả. Dù cho mái tóc mẹ đã từ đen chuyển sang trắng, từ mái tóc dài chuyển thành ngắn…. thì một đời này con cũng sẽ không bao giờ quên nắm bàn tay mẹ, nơi chứa đựng tình yêu thương và che chở suốt đời con.
Được ở bên cạnh cha mẹ ngắm cảnh, đó chính là phong cảnh đẹp nhất rồi
Trà Sữa Tâm HồnBạn của tôi muốn mua nhà nhờ tôi đi cùng cậu ấy. Xem qua rất nhiều căn hộ, tôi chỉ nhìn trúng đúng một căn. Không những kiểu dáng và cả hướng nhà cũng rất được, mà còn có tầm nhìn rộng mở nhìn ra vườn hoa. Căn hộ này rất rộng, đứng ở trên cao nhìn xuống có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh quan của hồ nhân tạo gần đó, được mệnh danh là “ Căn hộ có cảnh trí đắc địa nhất.” Bạn tôi sẽ cũng tấm tắc khen ngợi. Thế nhưng, giá của căn hộ này cao gấp đôi giá tiền những căn hộ khác. Vậy mà anh bạn tôi vẫn sẵn sàng bỏ ra để mua nó về.
Tôi nghĩ mãi cũng chẳng thể hiểu tại sao cậu ấy lại chịu chi như vậy. Vợ của cậu ấy lo liệu nội trợ trong nhà, sinh hoạt phí của cả nhà đều dựa vào đồng lương còm của cậu ấy. Tôi đã hết lời khuyên bảo cậu ấy nói rằng:
“ Có thể xem được cái hồ này cũng không đến mức đắt như vậy. Hơn nữa cũng chẳng thế ngắm hồ này mà ra tiền được, cậu mua nó làm gì chứ?”
Thế nhưng cậu ấy vẫn nhất quyết không nghe. Sau này, cậu ấy mới nói cho tôi biết:
“ Tớ dùng tất cả những gì tớ có để mua ăn hộ này vì muốn đón mẹ tớ tới đây sống cùng. Nhà ở quê cũng có một cái hồ như thế. Mẹ tớ rất lưu luyến cảnh vật ở nơi đó. Mẹ tớ nhìn thấy cái hồ rộng như này, nhấ định sẽ cảm thấy giống như đang sống ở quê vậy. Hơn nữa, mẹ tớ bị đục thủy tinh thể, đã từng phẫu thuật rồi nhưng không thành công lắm. Lần này phẫu thuật bác sĩ nói sẽ rất nguy hiểm, thị lực của bà ngày một yếu đi, có lẽ vài năm nữa sẽ chẳng nhìn thấy được gì. Chân bà ý còn mắc bệnh khớp chẳng thể đi xa. Tớ kiếm nhiều tiền để làm gì chứ? Chẳng phải để dùng vào những lúc như thế này sao. Có tiền nhiều khi cũng chẳng thể nào mua được hạnh phúc đâu cậu ạ.”
Mỗi ngày cậu ấy đều cùng mẹ mình đi tản bộ quanh hồ, nhìn ngắm phong cảnh….
Đến khi đó tôi mới hiểu được dụng tâm của cậu ấy. Trước mắt tôi lại như hiển ra bóng dáng gầy gò của mẹ, ánh sáng bao phủ hình hài nhỏ bé của bà…
Mẹ tôi mất từ rất lâu rồi. Tôi chẳng thể báo hiếu cho bà được ngày nào, đó là nỗi ân hận lớn nhất của tôi. Thấy bạn tôi và mẹ mình cùng tản bộ bên bờ hồ, tôi không khỏi chua xót. Có mẹ ở bên trên mỗi bước đường, mỗi một nơi có mẹ và con thì đó chính là những cảnh tượng đẹp nhất, so với kiếm được nhiều tiền còn quan trọng hơn. Thế nhưng tôi đã chẳng có mẹ rồi, ai sẽ cùng tôi đi ngắm những cảnh đẹp trên đời đây. Có thể được cùng mẹ đi ngắm cảnh không phải là một loại hạnh phúc và thỏa mãn sao? Chỉ khi nào có thể hiểu được cảm ơn công lao cha mẹ, trân trọng người thân bên cạnh mình mới hiểu được giá trị của tình thân.
Tôi nghĩ mãi cũng chẳng thể hiểu tại sao cậu ấy lại chịu chi như vậy. Vợ của cậu ấy lo liệu nội trợ trong nhà, sinh hoạt phí của cả nhà đều dựa vào đồng lương còm của cậu ấy. Tôi đã hết lời khuyên bảo cậu ấy nói rằng:
“ Có thể xem được cái hồ này cũng không đến mức đắt như vậy. Hơn nữa cũng chẳng thế ngắm hồ này mà ra tiền được, cậu mua nó làm gì chứ?”
Thế nhưng cậu ấy vẫn nhất quyết không nghe. Sau này, cậu ấy mới nói cho tôi biết:
“ Tớ dùng tất cả những gì tớ có để mua ăn hộ này vì muốn đón mẹ tớ tới đây sống cùng. Nhà ở quê cũng có một cái hồ như thế. Mẹ tớ rất lưu luyến cảnh vật ở nơi đó. Mẹ tớ nhìn thấy cái hồ rộng như này, nhấ định sẽ cảm thấy giống như đang sống ở quê vậy. Hơn nữa, mẹ tớ bị đục thủy tinh thể, đã từng phẫu thuật rồi nhưng không thành công lắm. Lần này phẫu thuật bác sĩ nói sẽ rất nguy hiểm, thị lực của bà ngày một yếu đi, có lẽ vài năm nữa sẽ chẳng nhìn thấy được gì. Chân bà ý còn mắc bệnh khớp chẳng thể đi xa. Tớ kiếm nhiều tiền để làm gì chứ? Chẳng phải để dùng vào những lúc như thế này sao. Có tiền nhiều khi cũng chẳng thể nào mua được hạnh phúc đâu cậu ạ.”
Mỗi ngày cậu ấy đều cùng mẹ mình đi tản bộ quanh hồ, nhìn ngắm phong cảnh….
Đến khi đó tôi mới hiểu được dụng tâm của cậu ấy. Trước mắt tôi lại như hiển ra bóng dáng gầy gò của mẹ, ánh sáng bao phủ hình hài nhỏ bé của bà…
Mẹ tôi mất từ rất lâu rồi. Tôi chẳng thể báo hiếu cho bà được ngày nào, đó là nỗi ân hận lớn nhất của tôi. Thấy bạn tôi và mẹ mình cùng tản bộ bên bờ hồ, tôi không khỏi chua xót. Có mẹ ở bên trên mỗi bước đường, mỗi một nơi có mẹ và con thì đó chính là những cảnh tượng đẹp nhất, so với kiếm được nhiều tiền còn quan trọng hơn. Thế nhưng tôi đã chẳng có mẹ rồi, ai sẽ cùng tôi đi ngắm những cảnh đẹp trên đời đây. Có thể được cùng mẹ đi ngắm cảnh không phải là một loại hạnh phúc và thỏa mãn sao? Chỉ khi nào có thể hiểu được cảm ơn công lao cha mẹ, trân trọng người thân bên cạnh mình mới hiểu được giá trị của tình thân.
Tâm sự của cha với đứa con trượt đại học
Trà Sữa Tâm HồnCha sẽ không bảo con không được khóc, không được buồn mà sẽ nói với con rằng: Con hãy khóc để thấm thía sự vất vả của cuộc đời và hãy buồn để thấy giá trị của một lần vấp ngã.
Con trai yêu quý!
Con có nhớ những con thuyền dập dềnh trên sóng biển mà cha và con đã nhìn thấy trong một buổi chiều ngắm hoàng hôn cách đây vài năm không? Cha đã nói với con rằng: cuộc đời con người cũng như những con thuyền lênh đênh trên biển cả và để đến được bến bình yên, con thuyền phải trải qua rất nhiều sóng to, gió lớn. Con ạ! Con cũng đang trải qua con sóng lớn đầu tiên trong cuộc đời. Hãy vững vàng và lướt qua nó con nhé!
Hãy khóc, hãy buồn nhưng không được phép gục ngã
Cha biết con đang rất buồn, chán nản và cả tuyệt vọng nữa. Nhưng cha sẽ không bảo con không được khóc, không được buồn mà sẽ nói với con rằng: con hãy khóc để thấm thía sự vất vả của cuộc đời và hãy buồn để thấy giá trị của một lần vấp ngã.
Cha biết con đã trải qua những ngày ôn luyện vất vả, những ngày thi căng thẳng và những ngày đợi chờ kết quả dài đằng đẵng. Cha cũng biết con đã học hành chăm chỉ, đã cố gắng hết mình để có thể “vượt vũ môn” thành công. Nhưng cuộc sống không bao giờ bằng phẳng và con đường đến với ngày vinh quang không phải chỉ trải toàn hoa hồng phải không con?
Con có thấy vết sẹo ở đầu gối bên phải của con không? Đó là dấu tích của một lần con ngã khi chập chững tập đi. Những vết sẹo đã giúp con có thể bước đi một cách vững vàng bằng đôi chân của mình. Có ai tập đi mà lại không vấp ngã phải không con? Cha xót xa mỗi lần nhìn con vấp ngã nhưng cha cũng mỉm cười hạnh phúc khi con có thể đứng dậy và đi tiếp.
Con trai! Con có nhớ cách đây vài năm một cậu học sinh cũng bằng tuổi con bây giờ đã tìm đến cái chết khi giấc mơ vào đại học không thành. Con có nhớ khuôn mặt thẫn thờ của người cha và nước mắt lăn dài trên gò má người mẹ khi họ đứng lặng người trước bàn thờ đứa con trai yêu quý.
Con trai của cha, cha tin rằng con sẽ đủ can đảm và vững vàng để không bao giờ có những ý nghĩ dại dột như vậy. Cha tin rằng, đứa con trai đã có thể đứng lên bằng đôi chân của mình khi tập đi những bước đi đầu tiên cũng sẽ có thể đứng lên bằng chính đôi chân của mình khi bước những bước chân đầu tiên vào cuộc đời đầy giông tố và thử thách.
Con! Cha cũng sẽ nói lời xin lỗi con. Con đừng ngạc nhiên khi cha làm điều đó nếu con nghĩ rằng người phải nói lời xin lỗi là con mới đúng. Nhưng con ạ, cha xin lỗi vì đã có những lúc cha vô tình đặt áp lực lên con. Sự kỳ vọng của cha đôi khi trở thành áp lực cho con và sự tuyển dụng còn trọng về bằng cấp nhiều khi trở thành sức ép đè nặng lên đôi vai con. Đó là trách nhiệm của xã hội và trong đó có trách nhiệm của cha.
Tương lai nằm ở phía trước
Ông bố người Quảng Nam này đã từng bán cả nhà, cả xe lo cho 2 con ăn học. Mùa thi ĐH 2009, ông lại theo con về Đà Nẵng ứng thí. Ông cho biết, sẵn sàng bán tiếp nhà cửa nếu người con thứ 3 đỗ ĐH.
Con có biết không? Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ học sinh trượt đại học nhiều nhất trên thế giới. Năm nay trong số gần 1,2 triệu lượt thí sinh dự thi thì chỉ có hơn 400.000 thí sinh có điểm trên điểm sàn. Điều đó để con thấy rằng còn rất nhiều người cũng trượt đại học như con và hiểu rằng đại học không phải là con đường duy nhất.
Bill Gates đã rời trường đại học khi nhận ra cơ hội của mình và còn rất nhiều người khác thành đạt mà không nhất thiết phải học đại học. Con cần hiểu rằng: đại học chỉ giúp con có một hành trang chắc chắn hơn và dễ dàng hơn để con bước vào đời. Nhưng nó sẽ trở thành vô giá trị nếu con đánh mất đi sự kiên trì, niềm tin, ước mơ và sự tin tưởng vào tương lai.
Trên bàn học của con, có một dòng chữ nho nhỏ con đã tự viết ra khi thi trượt trong kỳ thi chọn học sinh giỏi “khi một cách cửa này đóng lại sẽ có một cách cửa khác mở ra” và “khi tất cả những cái khác đã mất tương lai vẫn còn”. Cơ hội vẫn chưa hết và tương lai vẫn nằm ở phía trước con ạ. Con có nhiều con đường để lựa chọn.
Con có thể ôn thi để sang năm thi lại, có thể chọn một trường làm nguyện vọng và có thể học nghề nếu con muốn. Mọi quyết định là của con, tương lai của con, con đường đi của con, con sẽ phải tự hoạch định và xây dựng cho mình. Mười tám tuổi, con trai của cha chưa đủ lớn để hiểu về cuộc đời nhưng cha tin rằng con đủ lớn để vượt qua thử thách và biết mình phải làm gì.
Dù cho con có quyết định như thế nào, cha mẹ cũng sẽ luôn ủng hộ con, tiếp bước cho con. Trên đường đua của cuộc đời, cha không thể chạy thay cho con nhưng cha sẽ luôn dõi theo, động viên và tiếp sức cho con. Hãy luôn tin tưởng vào chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ con nhé!
Con trai yêu quý!
Con có nhớ những con thuyền dập dềnh trên sóng biển mà cha và con đã nhìn thấy trong một buổi chiều ngắm hoàng hôn cách đây vài năm không? Cha đã nói với con rằng: cuộc đời con người cũng như những con thuyền lênh đênh trên biển cả và để đến được bến bình yên, con thuyền phải trải qua rất nhiều sóng to, gió lớn. Con ạ! Con cũng đang trải qua con sóng lớn đầu tiên trong cuộc đời. Hãy vững vàng và lướt qua nó con nhé!
Hãy khóc, hãy buồn nhưng không được phép gục ngã
Cha biết con đang rất buồn, chán nản và cả tuyệt vọng nữa. Nhưng cha sẽ không bảo con không được khóc, không được buồn mà sẽ nói với con rằng: con hãy khóc để thấm thía sự vất vả của cuộc đời và hãy buồn để thấy giá trị của một lần vấp ngã.
Cha biết con đã trải qua những ngày ôn luyện vất vả, những ngày thi căng thẳng và những ngày đợi chờ kết quả dài đằng đẵng. Cha cũng biết con đã học hành chăm chỉ, đã cố gắng hết mình để có thể “vượt vũ môn” thành công. Nhưng cuộc sống không bao giờ bằng phẳng và con đường đến với ngày vinh quang không phải chỉ trải toàn hoa hồng phải không con?
Con có thấy vết sẹo ở đầu gối bên phải của con không? Đó là dấu tích của một lần con ngã khi chập chững tập đi. Những vết sẹo đã giúp con có thể bước đi một cách vững vàng bằng đôi chân của mình. Có ai tập đi mà lại không vấp ngã phải không con? Cha xót xa mỗi lần nhìn con vấp ngã nhưng cha cũng mỉm cười hạnh phúc khi con có thể đứng dậy và đi tiếp.
Con trai! Con có nhớ cách đây vài năm một cậu học sinh cũng bằng tuổi con bây giờ đã tìm đến cái chết khi giấc mơ vào đại học không thành. Con có nhớ khuôn mặt thẫn thờ của người cha và nước mắt lăn dài trên gò má người mẹ khi họ đứng lặng người trước bàn thờ đứa con trai yêu quý.
Con trai của cha, cha tin rằng con sẽ đủ can đảm và vững vàng để không bao giờ có những ý nghĩ dại dột như vậy. Cha tin rằng, đứa con trai đã có thể đứng lên bằng đôi chân của mình khi tập đi những bước đi đầu tiên cũng sẽ có thể đứng lên bằng chính đôi chân của mình khi bước những bước chân đầu tiên vào cuộc đời đầy giông tố và thử thách.
Con! Cha cũng sẽ nói lời xin lỗi con. Con đừng ngạc nhiên khi cha làm điều đó nếu con nghĩ rằng người phải nói lời xin lỗi là con mới đúng. Nhưng con ạ, cha xin lỗi vì đã có những lúc cha vô tình đặt áp lực lên con. Sự kỳ vọng của cha đôi khi trở thành áp lực cho con và sự tuyển dụng còn trọng về bằng cấp nhiều khi trở thành sức ép đè nặng lên đôi vai con. Đó là trách nhiệm của xã hội và trong đó có trách nhiệm của cha.
Tương lai nằm ở phía trước
Ông bố người Quảng Nam này đã từng bán cả nhà, cả xe lo cho 2 con ăn học. Mùa thi ĐH 2009, ông lại theo con về Đà Nẵng ứng thí. Ông cho biết, sẵn sàng bán tiếp nhà cửa nếu người con thứ 3 đỗ ĐH.
Con có biết không? Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ học sinh trượt đại học nhiều nhất trên thế giới. Năm nay trong số gần 1,2 triệu lượt thí sinh dự thi thì chỉ có hơn 400.000 thí sinh có điểm trên điểm sàn. Điều đó để con thấy rằng còn rất nhiều người cũng trượt đại học như con và hiểu rằng đại học không phải là con đường duy nhất.
Bill Gates đã rời trường đại học khi nhận ra cơ hội của mình và còn rất nhiều người khác thành đạt mà không nhất thiết phải học đại học. Con cần hiểu rằng: đại học chỉ giúp con có một hành trang chắc chắn hơn và dễ dàng hơn để con bước vào đời. Nhưng nó sẽ trở thành vô giá trị nếu con đánh mất đi sự kiên trì, niềm tin, ước mơ và sự tin tưởng vào tương lai.
Trên bàn học của con, có một dòng chữ nho nhỏ con đã tự viết ra khi thi trượt trong kỳ thi chọn học sinh giỏi “khi một cách cửa này đóng lại sẽ có một cách cửa khác mở ra” và “khi tất cả những cái khác đã mất tương lai vẫn còn”. Cơ hội vẫn chưa hết và tương lai vẫn nằm ở phía trước con ạ. Con có nhiều con đường để lựa chọn.
Con có thể ôn thi để sang năm thi lại, có thể chọn một trường làm nguyện vọng và có thể học nghề nếu con muốn. Mọi quyết định là của con, tương lai của con, con đường đi của con, con sẽ phải tự hoạch định và xây dựng cho mình. Mười tám tuổi, con trai của cha chưa đủ lớn để hiểu về cuộc đời nhưng cha tin rằng con đủ lớn để vượt qua thử thách và biết mình phải làm gì.
Dù cho con có quyết định như thế nào, cha mẹ cũng sẽ luôn ủng hộ con, tiếp bước cho con. Trên đường đua của cuộc đời, cha không thể chạy thay cho con nhưng cha sẽ luôn dõi theo, động viên và tiếp sức cho con. Hãy luôn tin tưởng vào chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ con nhé!
Đừng sợ con gái, có cha ở đây rồi!
Trà Sữa Tâm HồnNgày cuối tuần hôm đó, người cha cho cô con gái 7 tuổi đi chơi ở vườn thú. Hai cha con cùng nhau ngắm nhìn Sư tử, Linh dương, Gấu, Hươu cao cổ,… Sau khi đi một vòng quanh vườn thú, cả hai cùng đã thấm mệt. Khi bắt đầu quay trở lại, đi qua chuồng nhốt Sư tử, cô con gái vẫn thích thú nhìn chú Sư tử trong chuồng.
Đúng lúc đó thì một tai nạn đáng tiếc đã xảy ra. Khi cô con gái dựa vào hàng rào ngăn cách giữa khách tham quan và con Sư tử,có lẽ vì hàng rào đã cũ, lâu ngày không được nhân viên kiểm tra nên lỏng lẻo, do vậy cô con gái của anh đã rơi vào chuồng Sư tử. Dù đã cố gắng nhưng anh không thể kéo lấy tay của con gái.
Hốt hoảng bé gái khóc thét kêu lên một tiếng rồi ngất đi ngay tức khắc:
“Cha! Cứu con!”
Người cha đứng ở bên ngoài định nhảy vào cứu con gái thì những người xung quanh nói rất nguy hiểm, vì con Sư tử đang ngủ trưa nên vẫn có thể đợi nhân viên bảo hộ và bảo vệ của công viên đến cứu giúp. Người cha lúc này mặt mày tái nhợt đi vì lo cho con gái:
“Con gái, đừng sợ có cha ở đây rồi!”
Tiếng kêu của người cha không những không làm cho cô con gái tỉnh lại mà thậm chí còn đánh thức con Sư tử. Con Sư tử chợt đứng dậy đi về phía cô bé. Tất cả mọi người xung quanh đều lo sợ, có người cuống quá liền chạy đi gọi nhân viên bảo vệ mặc dù trước đó đã có rất nhiều người gọi. Lúc này khoảng cách của con Sư tử với cô bé là rất gần, dường như mọi người như nín thở vào giây phút đó.
Đúng lúc đó, người cha chợt làm một hành động mà tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Anh đã cố gắng trèo lên hàng rào để nhảy vào chuồng cùng con gái. Lúc này anh đang đứng giữa con gái nhỏ bé và con Sư tử hung hãn.
Anh đột nhiên giả vờ đùng đùng ngã xuống, nhưng ngay lập tức lại đứng lên. Anh không hề nhìn con gái, chỉ trợn tròn mắt chăm chăm để ý nhất cử nhất động của con Sư tử. Trong giây lát tất cả các khách tham quan như lặng đi, thậm chí lúc đó mọi người có thể nghe thấy nhịp tim của cả anh và con Sư tử đập.
Có lẽ anh làm vậy để khủng bố con Sư tử, may mắn là con Sư tử sau một lúc bỗng nó chợt quay đầu rồi trở về vị trí ban nãy ngủ trưa của nó. Tất cả mọi người ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó. Lúc này tai nạn mới là bắt đầu. Sau vài phút, bé gái đó chợt tỉnh dậy và hét lên sợ hãi: “Cha! Con sợ lắm!”.
Tiếng hét của cô bé bỗng đánh thức con Sư tử vừa nằm xuống khiến nó phẫn nộ. Nó từ từ nhổm dậy, sau đó lại tiến về phía bé gái. Người cha thấy rõ miệng của con Sư tử đã há rộng ra để lộ hàm răng nhọn sắc, anh nhanh chóng đẩy cô con gái ra phía khác, rồi giơ cánh tay của mình ra trước mặt con Sư tử.
Có lẽ lúc đó người cha thầm nghĩ nhất định con sư tử phải có gì để gặm thì nó mới không tấn công cô con gái nhỏ của mình, không suy nghĩ nhiều nữa, anh giơ cánh tay phải của mình ra cho con sư tử ngoạm. Người cha đau đớn, cảm nhận được từng vết cắn của con sư tử vào xương.
Đúng lúc đó nhân viên cứu hộ đã đến kịp thời và cứu được 2 cha con. Nhưng cánh tay phải của người cha đã bị thương khá nặng. Cô con gái khóc thét lên vì sợ, nhưng anh vẫn nhìn con gái và nói: “Đừng sợ, có cha ở đây rồi!”. Nói xong câu đó anh ngất đi. Ngay lập tức người cha được đưa vào viện để cấp cứu.
Sau lần đó, có người hỏi ông rằng:
“ Nếu nhân viên cứu hộ không đến anh sẽ làm gì tiếp theo?”
Và người cha bình thản trả lời:
“Tôi sẽ lại giơ chân trái, trân phải, lồng ngực, bả vai, thậm chí là cả cơ thể của mình ra để con sư tử ngoạm, tôi có thể hy sinh tất cả vì con gái của mình”.
Tất cả mọi người đều cảm động trước tình yêu của người cha dành cho cô con gái.
Đúng lúc đó thì một tai nạn đáng tiếc đã xảy ra. Khi cô con gái dựa vào hàng rào ngăn cách giữa khách tham quan và con Sư tử,có lẽ vì hàng rào đã cũ, lâu ngày không được nhân viên kiểm tra nên lỏng lẻo, do vậy cô con gái của anh đã rơi vào chuồng Sư tử. Dù đã cố gắng nhưng anh không thể kéo lấy tay của con gái.
Hốt hoảng bé gái khóc thét kêu lên một tiếng rồi ngất đi ngay tức khắc:
“Cha! Cứu con!”
Người cha đứng ở bên ngoài định nhảy vào cứu con gái thì những người xung quanh nói rất nguy hiểm, vì con Sư tử đang ngủ trưa nên vẫn có thể đợi nhân viên bảo hộ và bảo vệ của công viên đến cứu giúp. Người cha lúc này mặt mày tái nhợt đi vì lo cho con gái:
“Con gái, đừng sợ có cha ở đây rồi!”
Tiếng kêu của người cha không những không làm cho cô con gái tỉnh lại mà thậm chí còn đánh thức con Sư tử. Con Sư tử chợt đứng dậy đi về phía cô bé. Tất cả mọi người xung quanh đều lo sợ, có người cuống quá liền chạy đi gọi nhân viên bảo vệ mặc dù trước đó đã có rất nhiều người gọi. Lúc này khoảng cách của con Sư tử với cô bé là rất gần, dường như mọi người như nín thở vào giây phút đó.
Đúng lúc đó, người cha chợt làm một hành động mà tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Anh đã cố gắng trèo lên hàng rào để nhảy vào chuồng cùng con gái. Lúc này anh đang đứng giữa con gái nhỏ bé và con Sư tử hung hãn.
Anh đột nhiên giả vờ đùng đùng ngã xuống, nhưng ngay lập tức lại đứng lên. Anh không hề nhìn con gái, chỉ trợn tròn mắt chăm chăm để ý nhất cử nhất động của con Sư tử. Trong giây lát tất cả các khách tham quan như lặng đi, thậm chí lúc đó mọi người có thể nghe thấy nhịp tim của cả anh và con Sư tử đập.
Có lẽ anh làm vậy để khủng bố con Sư tử, may mắn là con Sư tử sau một lúc bỗng nó chợt quay đầu rồi trở về vị trí ban nãy ngủ trưa của nó. Tất cả mọi người ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó. Lúc này tai nạn mới là bắt đầu. Sau vài phút, bé gái đó chợt tỉnh dậy và hét lên sợ hãi: “Cha! Con sợ lắm!”.
Tiếng hét của cô bé bỗng đánh thức con Sư tử vừa nằm xuống khiến nó phẫn nộ. Nó từ từ nhổm dậy, sau đó lại tiến về phía bé gái. Người cha thấy rõ miệng của con Sư tử đã há rộng ra để lộ hàm răng nhọn sắc, anh nhanh chóng đẩy cô con gái ra phía khác, rồi giơ cánh tay của mình ra trước mặt con Sư tử.
Có lẽ lúc đó người cha thầm nghĩ nhất định con sư tử phải có gì để gặm thì nó mới không tấn công cô con gái nhỏ của mình, không suy nghĩ nhiều nữa, anh giơ cánh tay phải của mình ra cho con sư tử ngoạm. Người cha đau đớn, cảm nhận được từng vết cắn của con sư tử vào xương.
Đúng lúc đó nhân viên cứu hộ đã đến kịp thời và cứu được 2 cha con. Nhưng cánh tay phải của người cha đã bị thương khá nặng. Cô con gái khóc thét lên vì sợ, nhưng anh vẫn nhìn con gái và nói: “Đừng sợ, có cha ở đây rồi!”. Nói xong câu đó anh ngất đi. Ngay lập tức người cha được đưa vào viện để cấp cứu.
Sau lần đó, có người hỏi ông rằng:
“ Nếu nhân viên cứu hộ không đến anh sẽ làm gì tiếp theo?”
Và người cha bình thản trả lời:
“Tôi sẽ lại giơ chân trái, trân phải, lồng ngực, bả vai, thậm chí là cả cơ thể của mình ra để con sư tử ngoạm, tôi có thể hy sinh tất cả vì con gái của mình”.
Tất cả mọi người đều cảm động trước tình yêu của người cha dành cho cô con gái.
Con trai, cuối cùng mẹ cũng có thể yên tâm mù được rồi!
Trà Sữa Tâm HồnNgày trước hai mắt người mẹ của bà ở tuổi 50 không còn nhìn thấy gì, giờ đây bà cũng biết mình cũng sẽ biến thành người mù, và cậu con trai 7 tuổi của mình cũng sẽ trở thành người mù.
Là vì cả gia đình cô đều mắc phải một căn bệnh di truyền về mắt khủng khiếp. Ban đầu bà cũng không muốn sinh cậu con trai ra vì sợ con trai cũng sẽ trở mắc căn bệnh di truyền đó, nhưng khi bà định đi tới bệnh viện để kết thúc sinh mạng của một đứa trẻ trong bụng thì nghe thấy tiếng động bên trong bụng mình, đó là tiếng đạp của đứa trẻ.
Bà đã rơi nước mắt nói với mẹ của mình rằng: “Nó dù sao cũng là một sinh mạng bé nhỏ”. Cuối cùng bà đã quyết định giữ lại cái thai và sinh đứa trẻ ra.
Mấy năm trước bà đã tìm đến một bệnh viện nổi tiếng cách xa nhà cả nghìn cây số để kiểm tra, bác sĩ ở đó nói với bà rằng mắt của bà bà và con trai mình có thể hoàn toàn được chữa khỏi nhờ vào việc phẫu thuật, và tất nhiên phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Sau đó bác sĩ đã đưa ra một con số chi phí không ngờ tới cho 2 ca phẫu thuật. Số tiền đó khiến bà khuỵu gối xuống đất, bà nghĩ cả đời mình cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy.
Từ ngày hôm đó, người mẹ bắt đầu lao đầu vào kiếm tiền. Hàng ngày bà làm việc ở xưởng may 8 tiếng đồng hồ, tan ca về nhà bà lo cho cậu con trai nhỏ đâu đấy rồi lại đi làm giúp việc thêm 2 tiếng nữa, sau đó còn tranh thủ đem quần áo về giặt thuê.
Bà đã tiêu hao sức lực và sức khỏe của mình một cách nghiêm trọng. Bà biết điều đó, nhưng bà càng rõ hơn từng giây phút ấy của bà sẽ giúp con trai mình tiến gần hơn một bước đến với ca phẫu thuật.
Thị lực của bà ngày một yếu dần, thế giới trước mắt bà ngày càng trở nên mờ mờ ảo ảo. Có khi đang làm việc, trước mắt bà liền biến thành một bầu trời đen tối, ngay đến những dụng cụ xung quanh cũng không nhìn thấy. Bà đành phải dừng công việc lại, úp mặt xuống bàn đợi cho đến lúc thị lực dần dần hồi phục.
Người mẹ đã nói chuyện với bác sĩ, bác sĩ nói:
“Dựa vào tình trạng của bà và con trai bà hiện nay, thì mắt của bà mới thực sự cần phải cấp bách làm phẫu thuật”.
Bà nói: “Không, tôi muốn con trai mình được làm phẫu thuật”.
“Cậu bé vẫn còn nhỏ, vẫn còn cơ hội để điều trị. Còn bà, nếu không làm phẫu thuật nhanh chóng thì chắc chắn sẽ biến thành kẻ mù lòa”, bác sĩ vẫn tiếp tục khuyên.
Bà buồn rầu đáp: “Tôi biết, nhưng tôi không thể kiếm tiền đủ cho cả hai ca phẫu thuật”.
“Vậy bà có thể chấp nhận sự thật mình sẽ bị mù không?”, bác sĩ thẳng thắn hỏi.
Bà khẳng khái nói: “Tôi có thể chấp nhận, tôi đã không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể chấp nhận”.
Bà tiếp tục nhận thêm càng nhiều quần áo về giặt. Bà cố gắng không để tổ trưởng sản xuất ở xưởng may và chủ nhà biết về chuyện hai mắt bà sẽ không nhìn thấy. Cô cố gắng dựa vào những ánh sáng mờ ảo để làm việc, và dựa vào trực giác để đi đường. Buổi tối hàng ngày cô rất muộn mới trở về, chỉ cần cậu con trai chưa ngủ, bà liền lấy ra cuốn sổ tiết kiệm bảo cậu con trai đọc to con số trên đó .
Bà làm như vậy vừa là để kiểm tra xem mắt của con trai có vấn đề gì không, vừa là để biết xem số tiền trên đó đã gần đủ cho ca phẫu thuật của con trai chưa. Cuối cùng số tiền cũng gần đủ cho một ca phẫu thuật, bà mỉm cười, cười ra nước mắt, trước mắt bà bây giờ là màn đêm đen tối.
Chỉ cần nhận thêm một tháng lương nữa, bà có thể đưa con trai đến thành phố xa xôi đó làm phẫu thuật. Nhưng lúc này bà đã gần như không còn nhìn thấy gì. Tiền lương của tháng đó đã nằm gọn trong túi áo của bà, bà đi trên đường mò mẫm về phía trước, chầm chậm rẽ về hướng đường về nhà. Bất ngờ bà bị một chiếc xe ô tô trên đường đụng phải, lúc đó bà ngã xuống, tay vẫn giữ chặt túi áo vẫn nghĩ về con trai mình.
Tỉnh dậy bà gửi thấy có mùi thuốc nồng nặc, bà nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng của một cô gái đang đứng bên cạnh:
“Cuối cùng bà cũng tỉnh rồi!”
Bà hỏi: “Tôi đang ở bệnh viện sao?”
“Đúng vậy, bà bị một chiếc ô tô đụng phải, có người tốt bụng đã đem bà vào đây”, cô gái nói.
“Vậy người tốt đó đâu rồi cô?”, bà hỏi.
“Người đó đã đi rồi”
“Tôi có bị thương nặng không vậy?”
“Không có gì nghiêm trọng, nhưng vẫn phải kiểm tra một lượt nữa”.
“Không được, tôi còn phải về chăm sóc con trai tôi”.
“Bà nhất định phải làm kiểm tra tổng quát, chúng tôi có thể thông báo cho người nhà của bà biết”.
“Tôi chỉ có một cậu con trai, tôi không có tiền mà nằm viện, tiền của tôi phải để dành cho con trai làm phẫu thuật”.
Nhân lúc y tá không chú ý, bà liền trốn khỏi bệnh viện. Bà dựa vào trực giác rồi tìm đường về nhà. Bà trở về nhà nhờ con trai đếm lại số tiền trong túi, sau đó bà cộng với số tiền trong sổ tiết kiệm thì vừa đủ tiền để cho con trai làm phẫu thuật. Bà thở phào nhẹ nhõm, rồi mỉm cười nói với con trai:
“Con có đồng ý đi lên thành phố làm phẫu thuật không?”
“Làm phẫu thuật gì vậy mẹ?”
“Một ca phẫu thuật nhỏ, mẹ đảm bảo một chút cũng không đau”.
“Không làm có được không mẹ”, cậu con trai hỏi.
Bà nói: “Tất nhiên là không được, vì để sau này con có thể nhìn thấy ánh mặt trời, nhìn thấy những bông hoa xinh, nhìn thấy đường phố và nhà cửa, nhìn thấy biển lớn và núi cao, nhìn thấy bạn bè và cả mẹ, con nhất định phải làm phẫu thuật”.
Cậu bé nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Vâng ạ!”.
Người mẹ lại nở một nụ cười. Bà xoa đầu con trai, và vuốt lên khuôn mặt của cậu bé rồi nói: “Con trai, cuối cùng mẹ có thể yên tâm mù được rồi!”. Bà khóc, giọt nước mắt của bà rơi đúng vào trong khóe mắt của con trai.
Là vì cả gia đình cô đều mắc phải một căn bệnh di truyền về mắt khủng khiếp. Ban đầu bà cũng không muốn sinh cậu con trai ra vì sợ con trai cũng sẽ trở mắc căn bệnh di truyền đó, nhưng khi bà định đi tới bệnh viện để kết thúc sinh mạng của một đứa trẻ trong bụng thì nghe thấy tiếng động bên trong bụng mình, đó là tiếng đạp của đứa trẻ.
Bà đã rơi nước mắt nói với mẹ của mình rằng: “Nó dù sao cũng là một sinh mạng bé nhỏ”. Cuối cùng bà đã quyết định giữ lại cái thai và sinh đứa trẻ ra.
Mấy năm trước bà đã tìm đến một bệnh viện nổi tiếng cách xa nhà cả nghìn cây số để kiểm tra, bác sĩ ở đó nói với bà rằng mắt của bà bà và con trai mình có thể hoàn toàn được chữa khỏi nhờ vào việc phẫu thuật, và tất nhiên phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Sau đó bác sĩ đã đưa ra một con số chi phí không ngờ tới cho 2 ca phẫu thuật. Số tiền đó khiến bà khuỵu gối xuống đất, bà nghĩ cả đời mình cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy.
Từ ngày hôm đó, người mẹ bắt đầu lao đầu vào kiếm tiền. Hàng ngày bà làm việc ở xưởng may 8 tiếng đồng hồ, tan ca về nhà bà lo cho cậu con trai nhỏ đâu đấy rồi lại đi làm giúp việc thêm 2 tiếng nữa, sau đó còn tranh thủ đem quần áo về giặt thuê.
Bà đã tiêu hao sức lực và sức khỏe của mình một cách nghiêm trọng. Bà biết điều đó, nhưng bà càng rõ hơn từng giây phút ấy của bà sẽ giúp con trai mình tiến gần hơn một bước đến với ca phẫu thuật.
Thị lực của bà ngày một yếu dần, thế giới trước mắt bà ngày càng trở nên mờ mờ ảo ảo. Có khi đang làm việc, trước mắt bà liền biến thành một bầu trời đen tối, ngay đến những dụng cụ xung quanh cũng không nhìn thấy. Bà đành phải dừng công việc lại, úp mặt xuống bàn đợi cho đến lúc thị lực dần dần hồi phục.
Người mẹ đã nói chuyện với bác sĩ, bác sĩ nói:
“Dựa vào tình trạng của bà và con trai bà hiện nay, thì mắt của bà mới thực sự cần phải cấp bách làm phẫu thuật”.
Bà nói: “Không, tôi muốn con trai mình được làm phẫu thuật”.
“Cậu bé vẫn còn nhỏ, vẫn còn cơ hội để điều trị. Còn bà, nếu không làm phẫu thuật nhanh chóng thì chắc chắn sẽ biến thành kẻ mù lòa”, bác sĩ vẫn tiếp tục khuyên.
Bà buồn rầu đáp: “Tôi biết, nhưng tôi không thể kiếm tiền đủ cho cả hai ca phẫu thuật”.
“Vậy bà có thể chấp nhận sự thật mình sẽ bị mù không?”, bác sĩ thẳng thắn hỏi.
Bà khẳng khái nói: “Tôi có thể chấp nhận, tôi đã không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể chấp nhận”.
Bà tiếp tục nhận thêm càng nhiều quần áo về giặt. Bà cố gắng không để tổ trưởng sản xuất ở xưởng may và chủ nhà biết về chuyện hai mắt bà sẽ không nhìn thấy. Cô cố gắng dựa vào những ánh sáng mờ ảo để làm việc, và dựa vào trực giác để đi đường. Buổi tối hàng ngày cô rất muộn mới trở về, chỉ cần cậu con trai chưa ngủ, bà liền lấy ra cuốn sổ tiết kiệm bảo cậu con trai đọc to con số trên đó .
Bà làm như vậy vừa là để kiểm tra xem mắt của con trai có vấn đề gì không, vừa là để biết xem số tiền trên đó đã gần đủ cho ca phẫu thuật của con trai chưa. Cuối cùng số tiền cũng gần đủ cho một ca phẫu thuật, bà mỉm cười, cười ra nước mắt, trước mắt bà bây giờ là màn đêm đen tối.
Chỉ cần nhận thêm một tháng lương nữa, bà có thể đưa con trai đến thành phố xa xôi đó làm phẫu thuật. Nhưng lúc này bà đã gần như không còn nhìn thấy gì. Tiền lương của tháng đó đã nằm gọn trong túi áo của bà, bà đi trên đường mò mẫm về phía trước, chầm chậm rẽ về hướng đường về nhà. Bất ngờ bà bị một chiếc xe ô tô trên đường đụng phải, lúc đó bà ngã xuống, tay vẫn giữ chặt túi áo vẫn nghĩ về con trai mình.
Tỉnh dậy bà gửi thấy có mùi thuốc nồng nặc, bà nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng của một cô gái đang đứng bên cạnh:
“Cuối cùng bà cũng tỉnh rồi!”
Bà hỏi: “Tôi đang ở bệnh viện sao?”
“Đúng vậy, bà bị một chiếc ô tô đụng phải, có người tốt bụng đã đem bà vào đây”, cô gái nói.
“Vậy người tốt đó đâu rồi cô?”, bà hỏi.
“Người đó đã đi rồi”
“Tôi có bị thương nặng không vậy?”
“Không có gì nghiêm trọng, nhưng vẫn phải kiểm tra một lượt nữa”.
“Không được, tôi còn phải về chăm sóc con trai tôi”.
“Bà nhất định phải làm kiểm tra tổng quát, chúng tôi có thể thông báo cho người nhà của bà biết”.
“Tôi chỉ có một cậu con trai, tôi không có tiền mà nằm viện, tiền của tôi phải để dành cho con trai làm phẫu thuật”.
Nhân lúc y tá không chú ý, bà liền trốn khỏi bệnh viện. Bà dựa vào trực giác rồi tìm đường về nhà. Bà trở về nhà nhờ con trai đếm lại số tiền trong túi, sau đó bà cộng với số tiền trong sổ tiết kiệm thì vừa đủ tiền để cho con trai làm phẫu thuật. Bà thở phào nhẹ nhõm, rồi mỉm cười nói với con trai:
“Con có đồng ý đi lên thành phố làm phẫu thuật không?”
“Làm phẫu thuật gì vậy mẹ?”
“Một ca phẫu thuật nhỏ, mẹ đảm bảo một chút cũng không đau”.
“Không làm có được không mẹ”, cậu con trai hỏi.
Bà nói: “Tất nhiên là không được, vì để sau này con có thể nhìn thấy ánh mặt trời, nhìn thấy những bông hoa xinh, nhìn thấy đường phố và nhà cửa, nhìn thấy biển lớn và núi cao, nhìn thấy bạn bè và cả mẹ, con nhất định phải làm phẫu thuật”.
Cậu bé nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Vâng ạ!”.
Người mẹ lại nở một nụ cười. Bà xoa đầu con trai, và vuốt lên khuôn mặt của cậu bé rồi nói: “Con trai, cuối cùng mẹ có thể yên tâm mù được rồi!”. Bà khóc, giọt nước mắt của bà rơi đúng vào trong khóe mắt của con trai.
Bí mật về hai bó hoa hồng của người mẹ được phát hiện khiến cô con gái vỡ òa
Trà Sữa Tâm HồnNgày lễ tình nhân đến rồi, Gia Hân vẫn chưa có bạn trai, nó chỉ muốn ngồi lì trong nhà và chẳng muốn ra ngoài. Gia Hân là một cô gái rất tự ti, vì thế cô ít khi ra khỏi nhà. Cô tự ti như vậy là vì trên mặt cô có một chiếc bớt. Nếu không vì chiếc bớt đó thì cô đã trở thành một cô gái xinh đẹp như hoa.
Chiếc bớt đó đã ảnh hưởng đến cô và mẹ cô rất nhiều. Vì sợ người ta khiếp sợ khi nhìn thấy gương mặt mình mà Gia Hân xin được làm việc ở nhà. Còn mẹ nó vốn là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng vì lo lắng cho nó mà bà mất ăn mất ngủ, người thì gầy đi trông thấy, khuôn mặt hốc hác. Vì bà sợ nó sẽ mắc bệnh tự kỷ, sợ nó mất đi tự tin, sợ nó mất đi hạnh phúc mà nó đáng được hưởng.
Thậm chí có lúc bà còn tự trách mình vì sinh nó ra lại không cho nó được một khuôn mặt lành lạnh, nhưng nó chưa bao giờ oán trách mẹ, nó chỉ nghĩ là do nó kém may mắn.
Ngày lễ tình nhân hôm đó khi các cô gái xinh đẹp tự tin xuống phố dạo chơi thì Gia Hân lại không có dũng cảm để ra khỏi nhà. Nó chỉ ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ. Cho đến khi có tiếng chuông cửa vang lên, mẹ gọi nó:
“Gia Hân, có người gửi hoa hồng cho con này!”.
Nó nghe được giọng mẹ liền vội vàng chạy ra cửa ôm bó hoa, nhân viên giao hoa đến cười và nói rằng có người tặng nó bó hoa này. Nó cười và nói với mẹ: “Mẹ ơi, con được nhận hoa này!”
Nó nhận hoa và ôm vào trong phòng, mẹ nó mỉm cười hạnh phúc thầm nghĩ:
“Cuối cùng con bé cũng có người để ý? Nhưng tại sao con bé lại không nói gì với mình nhỉ?”
Sau khi ôm hoa vào phòng, đang định cắm hoa vào lọ thì nó lại nghe thấy tiếng của mẹ gọi nó:
“Gia Hân, mau ra đây, hoa hồng của con lại đến nữa này!”
Nó nghe thấy vậy liền chạy ra phòng, quả nhiên người giao hoa lại đem hoa đến. Nhưng lần này là hai bó hoa. Tuy trên tấm thiệp không để lại dòng chữ gì, nhưng Gia Hân vô cùng vui vẻ, nó mỗi tay ôm một bó hoa, vui mừng không nói lên lời. Mẹ cũng như vui mừng thay nó:
“Không ngờ lại có nhiều người tặng hoa cho con vậy, xem ra Gia Hân của mẹ rất được mọi người yêu quý”.
Nó cười rồi nói:
“Đúng vậy, có lẽ ai đó đang âm thầm thích con”, sau đó nó chạy vội vào phòng soi gương, tự nhiên nó phát hiện chiếc bớt trên mặt cũng không khó coi như nó vẫn nghĩ. Nó thầm nghĩ:
“Chắc là do trước kia mình quá để ý đến vết bớt đó, ghét chiếc bớt đó nên mới thấy khuôn mặt mình xấu xí đến vậy, có lẽ trong mắt của mọi người nó lại không khó coi đến vậy. Vậy thì mình không cần phải ngày ngày nhốt mình trong phòng nữa, mình cũng có thể tự tin nói chuyện với mọi người rồi”. Nó vừa nghĩ vừa ngắm nhìn mình kỹ trong gương.
Đúng lúc đó mẹ nó bước vào, mỉm cười:
“Gia Hân, hôm nay nhìn con rất xinh đẹp như một đóa hoa hồng vậy!”, nghe mẹ nói vậy nó lại chạy đi soi gương vừa cười vừa nói:
“Thật sao mẹ? Nhìn con giống như một đóa hoa sao? Thì ra bản thân con không hề đáng sợ như con vẫn tưởng”.
Ngày hôm sau Gia Hân đã ra khỏi nhà từ rất sớm và đến công ty làm việc bình thường. Nó phát hiện chẳng có ai để ý đến chiếc bớt của nó. Nó đã tự tin hơn khi giao tiếp với mọi người, trên khuôn mặt lại luôn nở nụ cười rạng rỡ. Chính vì sự tự tin, thân thiện đó của nó mà tất cả mọi người trong công ty ai nấy cũng đều quý nó.
Sau này khi nó lấy chồng và có gia đình bé nhỏ của mình, mẹ mới nói cho nó biết về bí mật của những bó hồng ấy. Thì ra ngày lễ tình nhân năm đó 3 bó hoa mà nó nhận được thì trong đó có 2 bó là do mẹ nó đặt trước và nhờ người đem tới. Mẹ biết nó luôn tự ti, vì muốn nó tự tin vào bản thân nên mẹ nó đã làm như vậy.
Mẹ nó nghĩ chỉ cần nó được tặng hoa thì nó mới tự tin vào bản thân dũng cảm bước ra khỏi nhà giao tiếp với mọi người. Có như vậy mới có người để ý đến nó. Nó nghe xong bí mật đó cảm động trước sự khổ tâm của mẹ.
Và nó cũng có một bí mật kể với mẹ: Thì ra bó hoa đầu tiên nó nhận được lại chính là do nó đặt mua. Nó vì muốn mẹ cho rằng nó đã có bạn trai, như vậy thì mẹ mới không còn lo lắng cho nó nữa. Thì ra hai mẹ con nó đều lừa dối lẫn nhau, nhưng đó đều là xuất phát từ tình yêu thương và vì nghĩ cho người kia.
Chiếc bớt đó đã ảnh hưởng đến cô và mẹ cô rất nhiều. Vì sợ người ta khiếp sợ khi nhìn thấy gương mặt mình mà Gia Hân xin được làm việc ở nhà. Còn mẹ nó vốn là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng vì lo lắng cho nó mà bà mất ăn mất ngủ, người thì gầy đi trông thấy, khuôn mặt hốc hác. Vì bà sợ nó sẽ mắc bệnh tự kỷ, sợ nó mất đi tự tin, sợ nó mất đi hạnh phúc mà nó đáng được hưởng.
Thậm chí có lúc bà còn tự trách mình vì sinh nó ra lại không cho nó được một khuôn mặt lành lạnh, nhưng nó chưa bao giờ oán trách mẹ, nó chỉ nghĩ là do nó kém may mắn.
Ngày lễ tình nhân hôm đó khi các cô gái xinh đẹp tự tin xuống phố dạo chơi thì Gia Hân lại không có dũng cảm để ra khỏi nhà. Nó chỉ ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ. Cho đến khi có tiếng chuông cửa vang lên, mẹ gọi nó:
“Gia Hân, có người gửi hoa hồng cho con này!”.
Nó nghe được giọng mẹ liền vội vàng chạy ra cửa ôm bó hoa, nhân viên giao hoa đến cười và nói rằng có người tặng nó bó hoa này. Nó cười và nói với mẹ: “Mẹ ơi, con được nhận hoa này!”
Nó nhận hoa và ôm vào trong phòng, mẹ nó mỉm cười hạnh phúc thầm nghĩ:
“Cuối cùng con bé cũng có người để ý? Nhưng tại sao con bé lại không nói gì với mình nhỉ?”
Sau khi ôm hoa vào phòng, đang định cắm hoa vào lọ thì nó lại nghe thấy tiếng của mẹ gọi nó:
“Gia Hân, mau ra đây, hoa hồng của con lại đến nữa này!”
Nó nghe thấy vậy liền chạy ra phòng, quả nhiên người giao hoa lại đem hoa đến. Nhưng lần này là hai bó hoa. Tuy trên tấm thiệp không để lại dòng chữ gì, nhưng Gia Hân vô cùng vui vẻ, nó mỗi tay ôm một bó hoa, vui mừng không nói lên lời. Mẹ cũng như vui mừng thay nó:
“Không ngờ lại có nhiều người tặng hoa cho con vậy, xem ra Gia Hân của mẹ rất được mọi người yêu quý”.
Nó cười rồi nói:
“Đúng vậy, có lẽ ai đó đang âm thầm thích con”, sau đó nó chạy vội vào phòng soi gương, tự nhiên nó phát hiện chiếc bớt trên mặt cũng không khó coi như nó vẫn nghĩ. Nó thầm nghĩ:
“Chắc là do trước kia mình quá để ý đến vết bớt đó, ghét chiếc bớt đó nên mới thấy khuôn mặt mình xấu xí đến vậy, có lẽ trong mắt của mọi người nó lại không khó coi đến vậy. Vậy thì mình không cần phải ngày ngày nhốt mình trong phòng nữa, mình cũng có thể tự tin nói chuyện với mọi người rồi”. Nó vừa nghĩ vừa ngắm nhìn mình kỹ trong gương.
Đúng lúc đó mẹ nó bước vào, mỉm cười:
“Gia Hân, hôm nay nhìn con rất xinh đẹp như một đóa hoa hồng vậy!”, nghe mẹ nói vậy nó lại chạy đi soi gương vừa cười vừa nói:
“Thật sao mẹ? Nhìn con giống như một đóa hoa sao? Thì ra bản thân con không hề đáng sợ như con vẫn tưởng”.
Ngày hôm sau Gia Hân đã ra khỏi nhà từ rất sớm và đến công ty làm việc bình thường. Nó phát hiện chẳng có ai để ý đến chiếc bớt của nó. Nó đã tự tin hơn khi giao tiếp với mọi người, trên khuôn mặt lại luôn nở nụ cười rạng rỡ. Chính vì sự tự tin, thân thiện đó của nó mà tất cả mọi người trong công ty ai nấy cũng đều quý nó.
Sau này khi nó lấy chồng và có gia đình bé nhỏ của mình, mẹ mới nói cho nó biết về bí mật của những bó hồng ấy. Thì ra ngày lễ tình nhân năm đó 3 bó hoa mà nó nhận được thì trong đó có 2 bó là do mẹ nó đặt trước và nhờ người đem tới. Mẹ biết nó luôn tự ti, vì muốn nó tự tin vào bản thân nên mẹ nó đã làm như vậy.
Mẹ nó nghĩ chỉ cần nó được tặng hoa thì nó mới tự tin vào bản thân dũng cảm bước ra khỏi nhà giao tiếp với mọi người. Có như vậy mới có người để ý đến nó. Nó nghe xong bí mật đó cảm động trước sự khổ tâm của mẹ.
Và nó cũng có một bí mật kể với mẹ: Thì ra bó hoa đầu tiên nó nhận được lại chính là do nó đặt mua. Nó vì muốn mẹ cho rằng nó đã có bạn trai, như vậy thì mẹ mới không còn lo lắng cho nó nữa. Thì ra hai mẹ con nó đều lừa dối lẫn nhau, nhưng đó đều là xuất phát từ tình yêu thương và vì nghĩ cho người kia.
Bí mật của mẹ và bài học về hạt gạo đứng thẳng
Trà Sữa Tâm HồnĐã lên 6 tuổi rồi mà tất cả những làm cái gì anh cũng chậm hơn những đứa trẻ khác. Khi đứng đợi ở bến xe, anh chẳng bao giờ theo kịp xe bus. Kể cả nếu có bắt kịp hay cho dù là người đầu tiên đi lên chăng nữa thì kết quả vẫn là anh luôn đứng cuối cùng trong xe. Bởi vì cái gì cũng chậm chạp, tiếp thu cũng không nhanh như những đứa trẻ khác cho nên thành tích của anh luôn ở dưới top mười dù có cố gắng đến bao nhiêu chăng nữa.
Thành tích của anh luôn luôn không tốt đã là điều quá hiển nhiên rồi. Mỗi lần giáo viên gọi anh lên bảng trả lời câu hỏi, anh đều chậm rì rì tìm hơn 10 phút mới đứng lên trả lời. Mỗi câu hỏi anh đều trả lời vòng vo không đúng chủ đề hoặc lạc đề luôn. Vì vậy, giáo viên không thể nào không nghi ngờ rằng không biết có phải là anh không tập trung học không? Thậm chí còn bắt phạt đứng.
Khi chơi đá bóng với các bạn thì anh thường là người bị thương. Có lúc rõ ràng là bóng tự bay qua, anh rất muốn bắt bóng nhưng thường thì do phản ứng chậm chạp mà bóng bay thẳng vào mặt. Máu mũi chảy ra đến ướt cả áo mãi sau anh mới khóc. Về n hà anh lại đem chuyện này kể cho mẹ nghe:
“ Tại sao con lại ngốc thế chứ? Các bạn khác tại sao lại đều thông minh như vậy.”
Mẹ anh lại cười cười nói:
“ Con à, thực ra con không ngốc. Con lên xe bus chậm là con muốn nhường chỗ ngồi cho các bạn học khác. Thành tích của con không tốt không phải là do con không tập trung mà là con quá tập trung vào một vấn đề khác rồi nên khi cô giáo hỏi con lại không trả lời đúng ý của cô. Con bị các bạn học khác làm bị thương đó là do con tuân thủ quy tắc…Tất cả mọi thứ đều chứng minh rằng con là một đứa trẻ tốt.”
“ Làm một đứa trẻ tốt thì mỗi lần lên xe bus đều phải đứng, lên lớp đều bị phạt, chơi bóng đều phải bị thương ạ?”
Bà mẹ lại cười mà không đáp lời anh. Bà dẫn anh đến cạnh nồi cơm. Mở vung ra thấy cơm đang chín thơm lừng. Mẹ anh nói:
“ Con trai, nhìn nồi cơm xem. Những hạt gạo phía trên cùng luôn đầy sức sống và đứng thẳng. Nhưng những hạt gạo ở đáy lại luôn nằm ngang. Con có nhìn xem hai loại gạo này loại nào tốt hơn loại nào?”
“ Loại đứng thẳng ạ”
“ Đúng vậy, Để con nhìn thấy những hạt gạo này con có biết cần phải đổ ra biết bao công sức và sức lực không? Đầu tiên, hạt gạo phải được xát đi vỏ trấu ở bên ngoài. Khi nấu cơm những hạt gạo kém hơn sẽ chìm xuống dưới. Đây à vì nó sợ bị đun lên mà những hạt gạo tốt thì không như vậy. Nước nóng chẳng thể nào đánh gục được chúng. Chúng vẫn luôn đứng thẳng dù cho không có ai bảo vệ mình. Nhưng cũng chính vì khảo nghiệm lần này mà nó mới được thành hình, thành những hạt gạo xinh đẹp nhất. Con à, con có muốn mình giống như những hạt gạo kia không?”
Đôi mắt người mẹ dịu dàng ấm áp nhìn con trai mình.
Nghe lời mẹ anh chìm vào suy nghĩ dường như đã hiểu ra được điều gì rồi. Từ đó trở đi, mỗi khi gặp đen đủi, khó khăn anh đều nói với mình rằng:
“ Mình là hạt gạo khỏe, mình nhất định phải đứng vững, phải trở thành hạt gạo giỏi nhất.”
Thời gian như nước trôi, 15 năm sau. Khi anh trở thành một vận động viên cử tạ gặt hái rất nhiều huy chương về cho bản thân và đất nước. Trước mặt các phóng viên, khi được hỏi rằng:
“ Bí mật quyết định thành công của anh là gì?”
Anh cười và nói rằng:
“ Tôi không có bí mật gì cả. Khi thi đấu, tôi chỉ luôn nghĩ rằng nâng được ta lên rồi sau đó cố gắng đứng thẳng. Nhất định phải đứng thẳng giống như những hạt gạo vậy. Phải trở thành hạt gạo có sức sống, khỏe mạnh nhất.”
Phía dưới mọi người vỗ tay vang trời.
Thực ra, có một bí mật mà mẹ anh chẳng bao giờ nói với anh đó là:
Vì sinh non và khó sinh nên khi anh ra đời não bị thiếu dưỡng khí dẫn đến khuyết tật về thần kinh. Anh trở thành đứa trẻ chậm phát triển hơn những đứa trẻ khác…..
Thành tích của anh luôn luôn không tốt đã là điều quá hiển nhiên rồi. Mỗi lần giáo viên gọi anh lên bảng trả lời câu hỏi, anh đều chậm rì rì tìm hơn 10 phút mới đứng lên trả lời. Mỗi câu hỏi anh đều trả lời vòng vo không đúng chủ đề hoặc lạc đề luôn. Vì vậy, giáo viên không thể nào không nghi ngờ rằng không biết có phải là anh không tập trung học không? Thậm chí còn bắt phạt đứng.
Khi chơi đá bóng với các bạn thì anh thường là người bị thương. Có lúc rõ ràng là bóng tự bay qua, anh rất muốn bắt bóng nhưng thường thì do phản ứng chậm chạp mà bóng bay thẳng vào mặt. Máu mũi chảy ra đến ướt cả áo mãi sau anh mới khóc. Về n hà anh lại đem chuyện này kể cho mẹ nghe:
“ Tại sao con lại ngốc thế chứ? Các bạn khác tại sao lại đều thông minh như vậy.”
Mẹ anh lại cười cười nói:
“ Con à, thực ra con không ngốc. Con lên xe bus chậm là con muốn nhường chỗ ngồi cho các bạn học khác. Thành tích của con không tốt không phải là do con không tập trung mà là con quá tập trung vào một vấn đề khác rồi nên khi cô giáo hỏi con lại không trả lời đúng ý của cô. Con bị các bạn học khác làm bị thương đó là do con tuân thủ quy tắc…Tất cả mọi thứ đều chứng minh rằng con là một đứa trẻ tốt.”
“ Làm một đứa trẻ tốt thì mỗi lần lên xe bus đều phải đứng, lên lớp đều bị phạt, chơi bóng đều phải bị thương ạ?”
Bà mẹ lại cười mà không đáp lời anh. Bà dẫn anh đến cạnh nồi cơm. Mở vung ra thấy cơm đang chín thơm lừng. Mẹ anh nói:
“ Con trai, nhìn nồi cơm xem. Những hạt gạo phía trên cùng luôn đầy sức sống và đứng thẳng. Nhưng những hạt gạo ở đáy lại luôn nằm ngang. Con có nhìn xem hai loại gạo này loại nào tốt hơn loại nào?”
“ Loại đứng thẳng ạ”
“ Đúng vậy, Để con nhìn thấy những hạt gạo này con có biết cần phải đổ ra biết bao công sức và sức lực không? Đầu tiên, hạt gạo phải được xát đi vỏ trấu ở bên ngoài. Khi nấu cơm những hạt gạo kém hơn sẽ chìm xuống dưới. Đây à vì nó sợ bị đun lên mà những hạt gạo tốt thì không như vậy. Nước nóng chẳng thể nào đánh gục được chúng. Chúng vẫn luôn đứng thẳng dù cho không có ai bảo vệ mình. Nhưng cũng chính vì khảo nghiệm lần này mà nó mới được thành hình, thành những hạt gạo xinh đẹp nhất. Con à, con có muốn mình giống như những hạt gạo kia không?”
Đôi mắt người mẹ dịu dàng ấm áp nhìn con trai mình.
Nghe lời mẹ anh chìm vào suy nghĩ dường như đã hiểu ra được điều gì rồi. Từ đó trở đi, mỗi khi gặp đen đủi, khó khăn anh đều nói với mình rằng:
“ Mình là hạt gạo khỏe, mình nhất định phải đứng vững, phải trở thành hạt gạo giỏi nhất.”
Thời gian như nước trôi, 15 năm sau. Khi anh trở thành một vận động viên cử tạ gặt hái rất nhiều huy chương về cho bản thân và đất nước. Trước mặt các phóng viên, khi được hỏi rằng:
“ Bí mật quyết định thành công của anh là gì?”
Anh cười và nói rằng:
“ Tôi không có bí mật gì cả. Khi thi đấu, tôi chỉ luôn nghĩ rằng nâng được ta lên rồi sau đó cố gắng đứng thẳng. Nhất định phải đứng thẳng giống như những hạt gạo vậy. Phải trở thành hạt gạo có sức sống, khỏe mạnh nhất.”
Phía dưới mọi người vỗ tay vang trời.
Thực ra, có một bí mật mà mẹ anh chẳng bao giờ nói với anh đó là:
Vì sinh non và khó sinh nên khi anh ra đời não bị thiếu dưỡng khí dẫn đến khuyết tật về thần kinh. Anh trở thành đứa trẻ chậm phát triển hơn những đứa trẻ khác…..
Subscribe to:
Posts (Atom)






















