Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts

Tuổi 28 chông chênh giữa cuộc đời

28 chưa đủ tuổi để viết về cuộc đời! Tôi chỉ viết về cách nhìn đời của 28 thôi, tôi 28 và cách nhìn của tôi khác cách nhìn của bạn, vì hoàn cảnh của ta khác nhau. Trang giấy của tôi viết được 28 năm với rất nhiều cảm xúc, một chút vui, một chút buồn có nước mắt và cũng có nỗi đau. 28 tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và làm những điều mà tôi thích.

Lúc sinh ra ta như trang giấy trắng, phẳng phiu và sạch sẽ, ngày này qua tháng khác nét bút tạo nên cuộc đời. Người ta bảo hoàn cảnh tạo nên tính cách, có thể đúng với người này nhưng không đúng với người kia. Tôi chỉ nói theo cảm nhận của tôi thôi nhé! Tôi thấy đúng các bạn ạ! Tính cách hình thành từ lúc nhỏ, môi trường tạo nên tính cách, chính thời gian đã nuôi dưỡng tính cách đó.

Im lặng quá lâu! Chịu đựng quá nhiều, giấu đi những giọt nước mắt, cả những tổn thương. Tôi sống như vậy trong 28 năm qua, giờ cho tôi kể về cuộc đời tôi một thoáng. Lên 8 tuổi cha mất, mất mát đầu đời, tôi hiểu tôi biết chẳng hiểu sao cô bé lớp hai lại hiểu nhiều đến thế. Thế là tôi không còn cha nữa, sống với mẹ chị và em, cuộc sống chẳng dễ dàng gì. Tôi sống với một nỗi sợ, sợ mẹ đi theo ba bỏ lại ba chị em bơ vơ như thế, sợ mẹ buồn, mẹ khóc… quá nhiều những nỗi sợ đối với tâm hồn 8 tuổi như tôi. Cũng từ đây tính cách hình thành. 35 tuổi một mình mẹ chèo lái nuôi ba chị em, ba chị em tôi cũng phấn đấu rất nhiều để vượt qua điều đó.


23 tuổi ra trường với những ước mơ, nhiệt huyết, niềm đam mê và tâm hồn tuổi trẻ. Bước ra cái thế giới to, khó khăn chồng chất khó khăn, cuộc sống vội vã, lòng người lại khó đoán. Và ước mơ, hoài bão đó dần dần nguôi đi, nhưng chưa tắt hẳn vẫn còn nhen nhóm nhưng không đủ mạnh như lúc bắt đầu.

28 không còn màu hồng như xưa nữa. Vẫn rong ruổi khắp mọi nẻo đường tìm cho mình một công việc phù hợp. Thấy thương mẹ, 28 năm qua hình như tôi vẫn chưa thấy nụ cười trong ánh mắt mẹ. Mẹ à! con vẫn luôn cố gắng chỉ là may mắn chưa tìm thấy con thôi. Mẹ à! Sau nước mắt là nụ cười mẹ nhé, đất khô cằn sẽ cho nhiều quả ngọt. Hạnh phúc không nằm ở cuối con đường mà hạnh phúc nằm ngay bên con mẹ ạ. Mẹ chính là niềm hạnh phúc lớn lao. Còn hạnh phúc kia chắc lạc đường ở một nơi nào đó hoặc là tìm con lâu quá nên dừng chân nghỉ cũng nên, cũng có thể tại trời mưa nên chưa đến kịp.

Buông! 5 năm cho một mối quan hệ không màu hồng và chưa bao giờ là màu hồng cả, không vật chất cũng chẳng đòi hỏi gì chỉ là thấy thương nhau và đi bên nhau lâu đến vậy. Thương nhau quá nên buông tay, khi tình yêu và tình thương còn nhiều quá. Nhưng đó là định mệnh.

28 chưa đủ tuổi để viết về cuộc đời! Tôi chỉ viết về cách nhìn đời của 28 thôi, tôi 28 và cách nhìn của tôi khác cách nhìn của bạn, vì hoàn cảnh của ta khác nhau. Trang giấy của tôi viết được 28 năm với rất nhiều cảm xúc, một chút vui, một chút buồn có nước mắt và cũng có nỗi đau. 28 tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và làm những điều mà tôi thích.

28 tuổi vẫn chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống, lơ lửng giữa cuộc hành trình và nhiều khi thấy mình như người bộ hành mất phương hướng, đứng giữa ngã đường chẳng biết bước về đâu.

28 vẫn luôn cố gắng.


Những lý lẽ chỉ con gái cho là đương nhiên khi yêu

Khi giận nhau, con trai luôn là người làm hòa trước hoặc nhận hết những lỗi lầm về mình, nên con gái thường nghĩ đấy là chuyện đương nhiên. Ai bảo lúc hai người giận dỗi con trai luôn phải là người chủ động làm hòa?


1. Mình luôn là số 1

Khi yêu con gái luôn cho rằng mình là cái rốn của vũ trụ, là số 1 đối với các chàng. Và chàng sẽ phải luôn luôn ở bên cạnh bạn, sẵn sàng vượt qua mọi chông gai vì bạn. Và đôi khi, bạn phớt lờ đám chiến hữu của chàng và luôn cho rằng họ luôn nằm ở vị trí phía sau mình.

Nhưng các bạn lại không biết rằng suy nghĩ đó là vô cùng ảo tưởng và hiện thực cuộc sống hoàn toàn khác với những điều bạn nghĩ. Các chàng có thể yêu bạn rất nhiều nhưng không thể vì bạn mà hi sinh tất cả, họ còn gia đình, sự nghiệp và “n” thứ khác. Dù rất muốn quan tâm đến người yêu nhưng chàng cũng không thể bên cạnh bạn tất cả những lúc bạn cần, mọi lúc mọi nơi bởi anh ấy không phải là thần thánh… Và bạn biết không, chàng có thể coi trọng bạn nhưng sẽ chẳng bao giờ xem nhẹ những đứa bạn thân bởi đơn giản họ là một phần quan trọng trong cuộc sống của chàng. Trong những khó khăn, vấp váp mà chàng phải đối diện – những người bạn ấy luôn có mặt .

2. Khi giận dỗi chàng sẽ phải là người chủ động làm hòa

Khi giận nhau, con trai luôn là người làm hòa trước hoặc nhận hết những lỗi lầm về mình, nên con gái thường nghĩ đấy là chuyện đương nhiên. Ai bảo lúc hai người giận dỗi con trai luôn phải là người chủ động làm hòa?

Đôi khi có thể vì chàng sai, hoặc muốn nhường bạn nên sẵn sàng chủ động trong việc làm hòa. Nhưng không phải lúc nào cũng thế đâu con gái nhé!

3. Dọa chia tay, chàng sẽ sợ “xanh mặt”

Tình cảm của hai bạn, không thể tránh những cuộc tranh cãi, những bất đồng về quan điểm. Nó sẽ được giải quyết dễ dàng nếu cả hai bình tĩnh nhìn nhận vấn đề, hoặc có một người đứng ra nhận sai. Nhưng mọi chuyện đôi khi sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều khi ai cũng cho rằng mình có lí, lỗi lầm thuộc về người kia. Và nhiều nàng, lựa chọn biện pháp “dọa chia tay” để giải quyết vấn đề. Điều này, trong một số trường hợp sẽ có tác dụng nhưng không phải tất cả đâu nhé.

Các nàng tự cho đây là thứ vũ khí lợi hại, “bách chiến bách thắng” nhưng không phải thế đâu con gái ạ. Các chàng nhân nhượng với bạn, có thể vì yêu nên không muốn sự việc đi quá xa. Nhưng các chàng trai sẽ nghĩ gì khi bạn gái cứ hơi tí là đòi chia tay? Chàng sẽ cho rằng bạn không trân trọng tình cảm của hai người và bạn là một cô gái chẳng bao giờ chịu nói lí lẽ. Họ cũng sẽ đặt ra câu hỏi rằng “tình cảm của bạn dành cho họ có thật sự nghiêm túc”. Vậy nên, con gái hãy biết nhu biết cương đúng lúc thì mới làm tình yêu của con trai ngày càng bền chặt thêm!

Bài học hôn nhân quý giá từ cô vợ trẻ và tỷ phú già 57 tuổi

Cuộc hôn nhân giữa đại gia và cô gái trẻ thường gắn liền với tiền bạc và lần này cũng vậy, cô vợ đã có cách dùng tiền khiến nhiều người phải ngẫm


Chuyện một đại gia giàu có lấy được cô vợ trẻ chỉ đáng tuổi con – cháu, âu cũng là điều xưa nay chẳng lấy gì làm lạ. Và người đời cũng thường tặc lưỡi với những câu chuyện như thế với cái kết liên quan đến 1 chữ “tiền”. Rõ ràng, cuộc hôn nhân chỉ được xây dựng trên cơ sở tiền bạc thì thật khó có thể lâu bền.

Nhưng nếu biết cách sử dụng đồng tiền một cách hợp lý và bao hàm cả tình yêu thương, lo toan trong cách dùng tiền thì câu chuyện hoàn toàn có thể đi sang một chiều hướng khác.

Câu chuyện lần này nói về một cô gái trẻ tuổi mới 18, lấy một ông chồng đại gia đã 57 tuổi. Nhưng rồi một ngày, cơ đồ sau bao năm của ông chồng đổ sập và rồi….

Sau khi người vợ đầu tiên của người triệu phú qua đời, ông đã kết hôn với một sinh viên đại học 18 tuổi bất chấp sự ngăn cản kịch liệt từ 2 phía. Một bên cho rằng cô gái chỉ lợi dụng ông, bên còn lại đinh ninh ông chỉ là “trâu già thích gặm cỏ non”. Kết hôn rồi mỗi tháng ông đưa cô tiền chi tiêu đến hơn 300 triệu. Cô gái lại quen biết một quản lý khách hàng của công ty bảo hiểm, nên đã mua bảo hiểm trị giá hơn… 3 tỷ đồng.

Sau một lần đầu tư kinh doanh thất bại, tất cả tài sản của người đàn ông giàu có này đã bị tịch thu để trả nợ, sau khi về nhà ông buồn bã nói với cô gái:

“Anh đã bị phá sản rồi, không có sức để nuôi em nữa, thậm chí đến cả xe của em cũng đã bị tịch thu, em hãy đi tìm một người đàn ông khác để kết hôn đi!”.

Cô gái nói: “Anh vẫn còn yêu em chứ?”

Người đàn ông trả lời: “Anh đã không đủ điều kiện để yêu em nữa”.

Cô gái nói tiếp: “Em đã mua bảo hiểm với mệnh giá là 3 tỷ, em được biết là khoản tiền này sẽ không thể bị đóng băng, không thể tịch thu.Nếu có việc gấp cần dùng vẫn có thể vay khẩn cấp, chúng ta có thể sử dụng số tiền này để bắt đầu lại từ đầu, ngày mai hãy cùng em đi lấy”.

Sau đó, người đàn ông này đã dùng số tiền 3 tỷ đồng đó cho vay biến thành số tiền cực kỳ khổng lồ để xây dựng lại doanh nghiệp của mình chỉ trong một vài năm sau.

Người đàn ông thành công này sau khi đã trải qua kinh nghiệm sương gió đã nói:
– Tôi có một người vợ ngu ngốc. Tôi vốn có hai giỏ trứng, người vợ ngốc nghếch của tôi đã bí mật lấy ra 2 quả mỗi ngày để giấu ở một nơi khác! Đột nhiên một ngày, hai giỏ trứng này đều bị vỡ hết, cô vợ đã đưa cho tôi những quả trứng mà mỗi ngày bí mật lấy ra để giúp tôi thu về được hai giỏ trứng gốc như ban đầu…!

Vậy bạn có phải là “người vợ ngốc nghếch” không? Bạn có hy vọng muốn có một “người vợ ngốc nghếch” như vậy không?

Người phụ nữ có tâm và thân ngay thẳng, nhân từ, tốt bụng, sẽ mang lại cho gia đình và thế hệ tương lai phúc đức vô tận, giúp tránh những điều không tốt hay tai ương cho gia đình.

Vì vậy, người xưa thường nói: “một người phụ nữ tốt sẽ mang tới thịnh vượng cho ba thế hệ, người phụ nữ xấu sẽ làm hại đến ba thế hệ”

Người đàn ông có thể là trụ cột và là người làm ra của cải vật chất nuôi gia đình. Nhưng nếu thiếu bàn tay của người phụ nữ chính chắn, đôn hậu thì tất cả những gì gầy dựng được ấy chưa chắc sẽ giữ được.”

Chồng ơi! Bồ rủ anh đi nhà nghỉ này, có đi không để trả lời

“Chồng ơi có bồ nhắn tin hẹn đi nhà nghỉ này, có đi không để còn trả lời nào”. Chồng lon ton chạy vào mặt cắt không ra máu: “Em nói vớ vẩn gì vậy? Bồ nào, hẹn đi đâu. Anh làm gì có con bồ nào?”….



Hôm nay vô tình đọc được bài báo Bà xã ơi! Người yêu cũ của em gọi này khiến tôi lại nhớ đến câu chuyên của mình. Tôi thấy nhân vật nữ trong câu chuyện đó là người phụ nữ hạnh phúc vì tôi cảm nhận được chồng bạn rất yêu vợ dù ghen nhưng vẫn tôn trọng quyền riêng tư của vợ, không ích kỷ với vợ vì cho cô ấy đi gặp người cũ.

Còn câu chuyện của tôi lại oái ăm hơn, cô nhân viên mới của chồng không phải hẹn gặp nói chuyện hay hỏi công việc mà là hẹn đi… nhà nghỉ.

Chồng tôi là người đàn anh bảnh trai, ga lặng và làm việc khá nhiệt tình. Chúng tôi yêu nhau nhân đợt công ty bố tôi tổ chức tiệc và mời các đối tác đến dự trong số đó có anh. Tôi khá chú ý đến anh vì còn ít tuổi mà đã lập được công ty gỗ cho riêng mình.

Anh cũng đến chúc rượu và làm quen với tôi, ngày đó tôi là trợ lý làm việc trong công ty của bố. Sau dịp đó anh mời tôi đi ăn rồi tán tỉnh. Sau một thời gian chúng tôi yêu nhau và kết hôn trong niềm vui hân hoan chúc phúc của mọi người.

Chúng tôi sống với nhau khá hạnh phúc, đến nay cũng đã được hơn 3 năm. Con trai chúng tôi đã biết đi, nó rất đáng yêu và thông minh. Chồng tôi đẹp trai lại có chút tiền nên tôi biết anh có rất nhiều cô gái vây quanh, đàn ông vây quanh tôi cũng không ít vì tôi cũng thuộc dạng tiểu thư xinh đẹp chứ không kém cạnh gì chồng. Nhưng có lẽ cả hai đều ý thức được gia đình có ý nghĩa như thế nào.

Lấy nhau về, tôi vẫn làm cho công ty của bố, nhiều lần chồng bảo tôi về giúp đỡ anh nhưng tính tôi ngại vợ chồng va chạm nên từ chối. Chồng cũng ngoan sáng đưa vợ đi làm chiều đón vợ về, hôm nào chồng bảo tối phải đi tiếp khách thì tôi đi ô tô riêng. Nhìn chúng tôi hạnh phúc bên nhau khiến bạn bè phải trầm trồ ngưỡng mộ.

Tôi xin quay lại câu chuyện cô nhân viên nhắn tin gạ gẫm chồng. Cách đây vài tháng, chồng bảo là bên anh mới tuyển thêm người. Tôi còn đùa:

– Chắc toàn chân dài nhỉ?

Anh cười:

– Dài ngắn gì anh đâu quan tâm cứ làm được việc là được.

Tôi nguýt chồng với vẻ không tin tưởng rồi cười. Hôm trước lúc chồng đang vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân, tôi với Bi ôm Ipad chơi. Bỗng có tin nhắn gửi đến trong zalo của chồng với cái tên chồng lưu là Hương.nhân viên. Tôi nghĩ bụng chắc là cô nhân viên mới. Để xem cô ta nhắn gì, tôi đưa con trai điện thoại để chơi còn tôi ôm Ipad đọc tin nhắn với tâm thế hồi hộp.

– Chào sếp, sếp đang làm gì đấy ạ?

Tôi đóng vai chồng nhắn tin lại:

– Ừ anh đang xem ti vi.

– Với ai ạ?

– Một mình, còn em? Em nhắn tin cho anh có việc gì không?

– Em cũng đang nằm xem ti vi một mình, thế vợ con anh đâu. Em thấy nhớ anh nên nhắn tin không được à.

Tôi hơi nghi ngờ, nhắn tin để thử.

– Nhớ anh ư? Ừ vợ con anh đi về bên ngoại vài hôm.

– Em nhớ anh thật mà, vừa đến công ty em đã rất để ý đến anh rồi.

Vậy à! Anh có sức hút vậy sao.

– Dĩ nhiên rồi, em mê anh từ lần đầu gặp nhưng giờ mới dám thổ lộ.

Tôi thở phào, hẳn là giờ mới thổ lộ, chắc mối quan hệ này chưa có từ trước.

– Vậy à, nhưng anh đã có gia đình.

– Anh không thích em à? Có gia đình thì sao chứ, em yêu anh nên em mặc kệ. Em ở mình buồn quá, anh qua với em đi.

– Qua đâu?

– Qua chỗ em ở hoặc nếu anh muốn mình có thể đi nơi khác?

– Nơi khác? Ý em là??

– Biết rồi còn hỏi, em thực sự rất yêu anh. Anh đến đi em thấy cô đơn lắm.

– Ừ vợ con đi vắng anh cũng thấy trống trải cô đơn, hay em đến khách sạn X ở ngoại thành đi, lát anh đến.

– Sao anh không đón em, mà sao hẹn xa vậy anh?

– Ừ ở xa mới không ai biết, anh đón em lỡ ai thấy được lại không hay. Em chịu khó đi tắc xi đến đó, tý lên anh thanh toán cho em sau.

– Vâng! Anh nhớ đi luôn nhé, em chờ anh.

– Ok cưng!

Haha tôi cho cô ta leo cây cho biết mặt đồ con gái gạ gẫm chồng người khác không biết xấu hổ, lúc này tôi mới bảo:

– Chồng ơi, bồ của anh hẹn anh đi nhà nghỉ này vào mà trả lời.

Chồng cong đít chạy vào, lo lắng

– Em nói vớ vẩn gì vậy? bồ nào, hẹn đi đâu. Anh làm gì có con bồ nào?

Nhìn mặt chồng em vừa buồn cười vừa tức, em giả vờ ôm khư khư cái ipad rồi khóc:

– Anh còn bảo không có gì ư? Sao để đến mức nửa đêm nó hẹn đi nhà nghỉ thế này. Anh giải thích đi.

– Ai hẹn, em nói rõ đi.

– Cô Hương nhân viên mới của anh chứ ai.

– Trời ạ! Anh thề với em, Hương hay Hoa gì đó anh chưa bao giờ qua lại hay có tình ý gì. Đưa Ipad đây anh xem nào.

– Xem gì mà xem, nó hẹn anh ở khách sạn X anh đi đi.

– Em điên à! Anh không có gì thật mà. Một bà vợ còn chăm chưa nổi thì sức đâu mà chăm nhân tình.

Nhìn chồng rối rít xin lỗi ỉ ôi khiến em cũng buồn cười, em đưa Ipad cho chồng đọc rồi chồng nói:

– Đấy thấy chưa? Anh bảo anh không có gì với cô ta mà.

Giờ anh định thế nào?

– Thế nào là thế nào?

Tôi trợn mắt lên

– Ừ thì em lỡ cho người ta leo cây rồi con gì, để mai anh cho cô ta nghỉ việc.

– Nhớ đấy, chiều mai tới em kiểm tra.

– Ừ được rồi.

– Có tiếc không?

– Tiếc cái gì, thôi tắt máy đi ngủ.

– Ngủ được không đấy, người đẹp đang chờ kia kìa?

– Em vớ vẩn quá, ngủ đi mai còn dậy đi làm.

Chồng ôm tôi vào lòng rồi ngủ say, thỉnh thoảng tôi ngó dậy xem chồng có thao thức không? Nhưng anh ấy ngủ còn ngáy rõ to khiến tôi phì cười. Tự nhiên thấy yêu chồng rất nhiều và cũng thấy sợ mất chồng quá.

Hôm sau cô nhân viên bị cho leo cây tức tối đến gặp sếp hỏi lý do tại sao không đến chỗ hẹn. Chồng tôi thông báo là:

Chính vợ tôi là người nhắn tin, tôi rất tiếc về vụ việc đấy. Sáng nay tôi mới nghe vợ kể lại.

Cô ta xấu hổ bỏ ra ngoài, chiều đến trưởng phòng gặp riêng cô ấy và kết quả là cô ta bị cho thôi việc. Chồng kể lại mọi chuyện khiến tôi buồn cười. Sau lần đó tôi cảnh giác hơn, chồng mình có thế yêu mình nhưng ngoài kia đầy có đầy người phụ nữ muốn dang tay chào đón, ôm lấy chồng mình. Vậy nên biết giữ gìn vẫn tốt hơn.

Ngủ với sếp một đêm, tôi sướng một đời

Ngủ với sếp để được thăng tiến

Ngày đó, khi bước chân vào công ty, tôi đã tự tin rằng mình là người có năng lực. Nhưng đúng là, ở một số nơi làm việc, năng lực chỉ là một phần rất nhỏ. Quan trọng nhất là phải biết chiều lòng sếp, khiến sếp vui, nhất là mấy ông sếp tuổi xế chiều.

Trước khi tôi vào công ty ấy, có một cô gái tên là Hạnh, được sếp rất trọng dụng. Dù đó chỉ là cô thư kí văn phòng, phụ trách việc máy bay, việc đặt vé, xếp lịch trực cho sếp, hay xếp các cuộc hẹn, cuộc họp nhưng lại được sếp yêu quý lắm. Vì cô ta trông thì có vẻ xinh xắn, ăn nói lại dễ nghe, được cái là thân hình rất hấp dẫn. Nếu so với tôi, về nhan sắc và vóc dáng thì có vẻ cô ta không bằng.

Và đó có lẽ cũng là lý do cô ta ghét tôi ngay từ khi tôi bước chân vào văn phòng này và lại làm được cái vị trí trợ lý việc khách hàng của sếp. Hạnh có vẻ không hài lòng vì sợ vẻ đẹp trội hơn hẳn, vóc dáng co ráo hơn hẳn của tôi sẽ khiến cô ta bị ‘out’ ngay lập tức. Nên khi tôi vừa vào được một tuần, Hạnh đã gằn giọng ra vẻ đàn chị, dạy bảo đàn em phải thế này, thế kia.


Tôi mặc kệ, tôi vốn chẳng phải sợ ai, không phải luồn cúi ai nhất là những người gọi là ‘ma cũ’. Tôi chỉ làm việc của mình. Tôi cũng hết lòng quan tâm, phục vụ sếp, chỉ cần là sếp yêu cầu. Thử hỏi, có nhân viên nào lại không mong được sếp yêu quý?

Ban đầu, tôi cũng hơi sợ ánh nhìn của sếp dành cho mình. Vì tôi nghĩ, cái cảnh ngoại tình công sở tôi đã ngán lắm rồi. Nhưng lại nghe tin, cô Hạnh kia trước cũng từng cặp kè với sếp nhưng từ ngày có tôi vào, sếp lơ là hẳn cô ta. Thế nên cô ta càng tức tôi. Sau đó, tôi biết, sếp đã bỏ vợ, giờ đang sống độc thân. Đã mấy năm nay như thế nhưng chưa có ý định cưới ai làm vợ. Vì sếp sợ toàn là những cô moi tiền của ông ta, chẳng cô nào lọt vào tầm ngắm cả.

Khi biết chuyện đó, tôi đã thoáng nghĩ. Hay là mình tán tỉnh sếp, việc đó đâu phải là tội lỗi gì. Lấy người từng có vợ thì đã sao, ông ta còn có ý với mình, còn có thể lo cho mình mọi thứ, tội gì không. Và tôi đã lập kế hoạch ‘cưa sếp’, quyết tâm trở thành người đàn bà của sếp một cách danh chính ngôn thuận, thế thì tôi có thể đường đường chính chính làm bà giám đốc.

Ai ngờ chài được sếp làm chồng

Thời gian đó, tôi phải sống cô độc vì chống lại người tên là Hạnh kia. Công ty toàn người cũ, chẳng ai quý cô Hạnh vì họ biết rõ cô ta cặp kè với sếp. Nhưng nếu nói để đứng về phía một người mới như tôi thì chưa phải lúc. Họ đâu dám làm vậy, dù sao thì cô Hạnh kia cũng từng là bồ của sếp, cũng có tiếng nói nhất ở công ty này.

Nhưng giờ thì mọi thứ đã thay đổi. Sếp thường xuyên gọi tôi vào, giao cho tôi những công việc quan trọng. Thậm chí, sếp còn đồng ý cho tôi chi một khoản tiền lớn cho các hợp đồng của đối tác mà không hề nghi ngờ gì tôi cả. Mấy việc của Hạnh trước đây làm, có khi sếp nhờ luôn tôi vì nói tin tưởng tôi hơn.

Thực ra, năng lực của tôi rất tốt, ngoại ngữ nói tốt nhưng cũng cần phải có mối quan hệ tốt thì mới làm được việc. Vừa được lòng sếp vừa làm được việc, tôi nhanh chóng được sếp để ý và giới thiệu với rất nhiều đối tác. Từ một cô nhân viên bình thường, giờ tôi đã trở thành người nổi tiếng, nhiều khách quan biết đến bởi cách giao tiếp mạnh dạn và có phần sắc sảo, thông minh.

Tôi không tự khen mình nhưng công việc kinh doanh với tôi không có gì khó, tôi đã có mấy năm kinh nghiệm. Vả lại, nhìn tôi xinh đẹp nên nhiều khách hàng cũng vì đó mà xao lòng. Nhiều người cũng có ý với tôi nhưng đa số họ đều có vợ con rồi nên tôi không muốn xen vào hạnh phúc của người khác. Chỉ đến khi tôi thấy sếp có ý với tôi, tôi đã muốn ngã vào vòng tay người đàn ông bỏ vợ này. Hi vọng hạnh phúc lần hai sẽ giúp sếp nhận ra được giá trị thực của hạnh phúc hơn.

Hôm ấy, sếp rủ tôi đi công tác cùng. Tôi biết, chuyến đi ấy nhất định sẽ có chuyện. Và nằm trong dự đoán của tôi, sếp đã thuê chung phòng với tôi. Tôi biết ý đồ của sếp nên cũng nhanh nhẹn phản kháng. Nhưng thật may, ngay hôm đó tôi nhận được lời tỏ tình của ông. Và chúng tôi đã yêu nhau từ đó.

Bây giờ chúng tôi đã là vợ chồng hơn 1 năm rồi. Còn cô Hạnh đã nghỉ việc. Tôi không tự hào nhưng đúng là, con gái ai cũng mong được như tôi, hoặc là mong hơn nữa. Tôi cũng muốn ổn định, muốn lấy chồng tốt, có gì đâu. Thế nên, tôi chọn người đàn ông từng có vợ này cũng không phải là tội lỗi. Việc tôi tiếp cận sếp của mình, giờ là chồng tôi cũng là một cách chính đáng, cách cưa đổ đàn ông của phụ nữ.

Có thể nhiều người sẽ nghĩ tôi không hay, nhưng có gì đâu, giờ tôi là vợ của giám đốc, là người giàu có và quyền lực, ai cũng nể trọng, vì thực sự, tôi chẳng làm gì sai cả, cũng không đối xử tệ với ai. Chỉ là, nhìn tôi trẻ quá nhiều so với chồng nên họ xì xào, dị nghị mà thôi! Nhưng có quan trọng gì đâu, chỉ cần là mình hạnh phúc, viên mãn…

Cô gái đau khổ khi mất người yêu vào tay bạn thân chỉ trong 1 đêm

Chỉ trong 1 khoảnh khắc cô gái phát hiện mình đã mất người yêu 3 năm trời vào tay cô bạn thân.

Câu chuyện tình éo le này được chính facebooker Tuệ Nhi đăng tải trên trang cá nhân. Nhân vật chính trong câu chuyện là người yêu của Tuệ Nhi, một cô gái đang đau khổ vì bị người yêu phản bội và đi cưới chính người bạn thân lâu nay của anh ta.

Trong một lần cãi vã với người yêu, vì buồn mà anh chàng đã đi tìm sự an ủi từ cô bạn thân lâu năm và rồi trong 1 khoảnh khắc xao lòng, họ đã để mọi chuyện đi qua xa…

Câu chuyện sau khi được đăng tải đã thu hút được rất nhiều sự quan tâm và bình luận của người đọc.


Dưới đây là nội dung đoạn chia sẻ của Tuệ Nhi:

“Đêm qua cô em gái nhắn tin :

– Chị ơi em chia tay người yêu rồi

Mình vu vơ nhắn lại :

– Vậy à, tao lạ gì chúng mày chắc được mấy hôm

– Không lần này thật chị à, nó sắp lấy vợ rồi

Mình đang rít trà sữa mà suýt nữa trân châu bay lên tận mũi đấy.

– Đùa chị à, cái thằng yêu mày lên bờ xuống ruộng suốt 3 năm như thế mà cũng đứt được sao?

– Thật đấy chị, nó làm người ta có thai rồi không cưới sao được.

À vâng lần này thì không phải suýt nữa, trân trâu với trà sữa ngược thẳng lên não luôn.

– Ối giời thế nó cắm sừng lên đầu mày từ bao giờ mà cứ im ỉm thế hả em?

– Có ai ngờ đâu chị , em với nó cãi nhau em đòi chia tay. Cứ lằng nhằng như vậy được hai tuần. 3 hôm trước thấy tình trạng ổn hơn thì bắt đầu nói chuyện lại bình thường. Rồi tự nhiên nó xin lỗi em, bảo em tha thứ cho nó vì nó không thể tiếp tục yêu em được nữa .

– Ừ thế con nào cướp người yêu mày ?

– Em không tin nổi chị à, là con bạn thân của nó em mới sốc chứ !

– Ôi mẹ ơi, con Ngân bạn thân từ hồi cấp ba của nó hả? Chị tưởng chúng nó chỉ đi phượt cùng nhau, thân cái kiểu quái gì mà lên giường cùng nhau nữa vậy.

– Thế đấy chị , em giận nó không nhắn tin nói chuyện gì cả. Nó kêu buồn, con Ngân thì người yêu mới đi Anh du học cũng buồn. Chúng nó gạ nhau nhập đoàn đi phượt rượu say rồi ngủ với nhau luôn.

– {…} Rồi sao nữa ?

– Thì con Ngân có bầu không muốn bỏ, thằng kia nói với em dù sao cũng là bạn thân nên không thể vô trách nhiệm với nhau được….đắng quá chị à.

– Đúng là trò đời , chị đã nhắc mày rồi thời đại loạn đạo này bạn thân với em kết nghĩa chúng nó còn nguy hiểm hơn cua ghẹ kẹt nét nhiều. Mình chưa kịp giận thì chúng nó đã xả thân vào ôm ấp an ủi, hàn gắn thì ít mà chọc gậy thì nhiều .

Thôi số đen thì đành chịu coi như một bài học bị phũ thì mới bớt tin người. Đời còn dài chúng nó vui vẻ sống với nhau được thì mình phải vui vẻ gấp 10 mà sống tiếp được em ạ!

*** Tôi đồng ý rằng “tình thân cũng không bằng tri kỷ”, nhưng “bạn” phải theo đúng nghĩa trong sáng của “bạn” nhé.

Sống chết hoạn nạn cùng nhau ok. Nhưng mấy cô best làm ơn đừng “xả thân” nằm ngửa để chia sẻ cảm xúc với người yêu của người ta một cách vô tư như vậy. Đừng nhân danh ” tình bạn ” mà vượt quá giới hạn cầm tay, ” thân” theo đúng nghĩa của loài người chứ không phải của loài khỉ nghe chưa.

Ngừng cơ hội ngừng la liếm đi!

…Chỉ vì buồn , vì cô đơn, vì rượu vì lỡ….dù là vì bất kì một lý do nào đi nữa tôi cũng thấy thứ tình cảm đó thật rẻ tiền và nực cười lắm!”

Tháng 12 ấy có thấy nắng về trong gió đông

Bầu trời chẳng còn cái u ám như ngày mưa hôm qua nữa, những tia nắng đầu tiên cố len mình qua đám mây xám già nua, nhảy nhót tung tăng xuống chiếu thẳng vào căn phòng, sáng bừng cả góc nhỏ. Trong cái gió lạnh ấy tôi thấy có chút cô đơn đang hờn dỗi. Nhưng rồi bỗng chốc chúng mỉm cười vờn theo mây bay đi. Còn những tia nắng đang đành hanh bắt nạt góc u ám trong lòng tôi.


Tháng 12 có những ngày đầy gió.


Vén màn cửa sổ lên, để cho từng cơn gió nhẹ nhàng lùa vào làm lung lay mấy cành hoa cúc họa mi nơi góc bàn. Gió ấy, tưởng nhẹ nhàng đến thế mà vẫn mang vào đây cái hơi lạnh khẽ khàng của mùa đông. Cái lạnh đầu đông không quá giá buốt để tôi thấy tê tái. Nhưng chính cái lạnh se sẽ ấy mới khiến tâm hồn tôi hanh hao trống trải. Một chút lạnh thôi cũng đủ khiến cho nỗi cô đơn như lấp đầy những khoảng trống trong lòng.

Tôi ao ước mùa đông nhanh đến, muốn co mình trong cái áo vừa dài vừa rộng. Chỉ có như thế mới thấy mình bớt đi lẻ loi. Tôi thường tự huyễn hoặc mình rằng rất ấm áp trong cái áo bông xù ấy mà sẽ chẳng cần đến một vòng ôm của ai hết. Hay đôi khi lại nghĩ rằng mình đang hạnh phúc trong cái khoảng trời riêng bé nhỏ mà chẳng cần biết đến những bận rộn ngoài kia. Mặc cho ngoài trời đông đầy gió.

Những cơn gió từng đợt từng đợt ùa vào khiến căn phòng trong phút chốc cũng trở nên lạnh lẽo hơn. Ôm tách cà phê nóng trên tay mà hít hà vị thơm lừng đang có len mình trong cái lạnh, cũng chẳng buồn mà nghĩ đến cô đơn. Chỉ thấy đâu đó phảng phất những hoài niệm của những ngày đông năm trước. Những ngày đông đầy gió ấy đã từng có những yêu thương như chưa hề xa cách vậy

Tháng 12 có những ngày mưa dầm dề ủ dột.


Tôi đã từng nghĩ tháng 12 sẽ là những ngày âm u, đầy mưa và lạnh lẽo. Những cơn mưa theo bám đến cả trong đêm dài. Tiếng mưa rơi rả rích nhẹ nhàng và buồn bã. Cuộn mình trong chăn để ngăn cái giá rét, nhưng tôi cũng thấy mình đang chạy trốn nỗi cô đơn.

Tôi đôi khi tự cuộn mình trong nỗi buồn vu vơ người ta vẫn hay gặp phải. Bất chợt đó là chiếc chuông gió vẫn kêu leng keng bên cửa sổ mỗi khi gió đông ùa vào.

Leng keng. Leng keng.

Như nhắc nhở, như nhớ thương những ngày tôi hạnh phúc. Anh chưa từng nói sẽ cùng tôi đi suốt cuộc đời, nhưng anh từng nói sẽ đi cùng tôi những ngày hạnh phúc. Vậy nên vẫn chỉ là một mình tôi chông chênh trong những nỗi nhớ. Người ta từng bảo rằng, rồi sẽ có một người quên đi tất cả, và có một người chấp nhận ôm lấy mọi buồn vui. Vậy nên tôi chọn tôi là người tự vấn, vì tôi chẳng thể chối bỏ mà cho chúng vào ngăn kéo ký ức đâu anh. Tôi cũng mong anh hạnh phúc như những ngày đông đầy nắng ấm.

Tôi đôi khi hay tự mình u hoài bởi những suy nghĩ vô hình kéo mình về quá khứ. Nhớ đó. Thương đó. Nhưng chẳng thể buông bỏ đi hiện tại, bởi vì tôi chẳng muốn mình cứ u hoài trong quá khứ ấy đâu anh.

Mùa đông, tôi ôm lấy đôi tay mình, ủ ấm chúng trong chiếc áo khoác dài cũ kỹ. Mọi thứ trong tôi cũ kỹ như tình yêu ấy vậy. Hai từ quá khứ nhuốm lên nó thứ màu u ám của mùa đông, của những phôi phai nhợt nhạt.


Tôi đôi khi hay tự trói mình trong nỗi buồn hằng đêm chẳng thể nào hiểu nỗi. Buồn chỉ vì buồn thế thôi. Đâu ai hiểu được những nỗi buồn vu vơ khó định nghĩa ấy. Cười đó. Rồi lại buồn đó.

Hình như em chẳng còn được là mình như ngày xưa nữa. Nụ cười cũng chẳng còn rực rỡ như ngày xưa. Chỉ còn đó là nụ cười trong lặng lẽ. Cười để thấy mình còn có cuộc đời đáng sống. Vì những nỗi buồn kia cũng chỉ là trong phút chốc mà thôi. Màn đêm kia chẳng thể nào kéo tôi theo những tối tăm, bởi vì những ngọn đèn chẳng bao giờ tắt đủ để tôi tìm thấy mình sau những ngày lạc lối.

Những cơn mưa dầm dề ấy kéo theo tôi với những xúc cảm trầm lặng trong phút chốc. Bởi chẳng ai có thể sống mãi với cô đơn. Đêm dài rồi cũng sẽ có ngày mai. Mưa rồi, ngày mai trời hửng nắng.

Và tháng 12 có những tia nắng hiếm hoi lên trong từng ngọn gió.


Sáng mùa đông đón tôi bởi những cơn gió vẫn còn rít qua ngoài cửa sổ. Cái lạnh vẫn cố len lỏi vào căn phòng khiến tôi trở lạnh rùng mình. Một chút lạnh ngấm vào da khiến tôi nhanh chóng thích nghi với kiểu gió đông vờn ngoài cửa. Mở tung cửa sổ, gió ùa vào nhanh chóng lấp đầy cả căn phòng. Chiếc chuông gió vẫn kêu leng keng bên cửa sổ. Tách cà phê nóng vừa kịp bốc hơi nghi ngút, cố gắng xen lấy một chút không gian để sưởi ấm căn phòng.

Bầu trời chẳng còn cái u ám như ngày mưa hôm qua nữa, những tia nắng đầu tiên cố len mình qua đám mây xám già nua, nhảy nhót tung tăng xuống chiếu thẳng vào căn phòng, sáng bừng cả góc nhỏ.

Trong cái gió lạnh ấy tôi thấy có chút cô đơn đang hờn dỗi. Nhưng rồi bỗng chốc chúng mỉm cười vờn theo mây bay đi. Còn những tia nắng đang đành hanh bắt nạt góc u ám trong lòng tôi.

Thoáng giật mình, tôi thấy căn phòng đông ngập nắng.

Tháng 12 ấy, tôi thấy nắng về trong gió đông!

Gá như năm ấy duyên trời cho chúng ta quen nhau sớm hơn

Cũng có thể nói em nhẹ dạ nhưng vì anh em sẵn sàng đau lòng lần nữa. Biết bao nhiêu người bảo em hãy buông tay trong cái mối quan hệ chẳng đi đến đâu của chúng mình đi. Biết bao nhiêu người bảo em hãy thôi làm những điều vô ích phí hoài xuân sắc một cách ngu xuẩn khi bên cạnh anh như thế nữa. Không, em không hề cảm thấy nuối tiếc bất cứ thứ gì khi bên cạnh anh. Em chỉ cảm thấy tiếc vì em đến sau trong chuyện tình này, giá mà em đến trước, em hứa anh chẳng phải đau lòng. Nếu em đến trước chuyện đôi mình sẽ kết thúc một cách viên mãn nhất chứ không phải dở dang nửa chừng một cách an yên..

Trên thế giới này có tất thảy bảy tỉ người, nhưng điều đó không đồng nghĩa là tất cả đều giống nhau, tất cả đều thích gây tổn thương cho nhau. Em biết sâu trong anh có nhiều nỗi lo sợ. Bởi lẽ em và anh, cả đều đã can đảm trải qua những nặng lòng đau đớn nhất mà nhân tĩnh cũ để lại suốt ngần ấy thời gian dài. Em hiểu cái cảm giác bị một người phản bội rồi bỏ rơi ra sao. Em hiểu tình yêu bây giờ trong anh nó mông lung và dường như chẳng thể nào tin tưởng nổi. Nhưng anh à, em thương anh - điều đó là thật, em không dám chắc mình sẽ hoàn hảo đến mức chẳng làm anh phiền lòng nhưng em cam đoan rằng dối lừa anh - điều đó sẽ không bao giờ xảy ra..

Họ không trân trọng anh, đâu phải em cũng thế. Duyên trời họ không biết nắm giữ, đâu phải em cũng như vậy. Giữa nhân gian đông người vô tình qua lại, anh thử nghĩ xem, tại sao vào một ngày nắng đẹp năm ấy ta lại chạm mặt rồi bước vào cuộc đời nhau một cách quá đỗi bình thường? Em không dám nói ông trời cử em đến bên anh để hàn gắn tất cả những gì đã vỡ vụn hư hao đến đáng thương, nhưng thật tâm, em muốn chăm lo anh nhiều hơn thế. Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, chỉ có thể trách họ đã ngu si đánh mất duyên trời chứ sao có thể trách một mình anh rồi cam tâm dằn vặt suốt trong bao nhiêu lâu đó tuổi đời?

Em xin lỗi nếu bao cố gắng làm anh hiểu ra không phải người con gái nào cũng giống như vậy, cũng đáng ghét như vậy phiền hà anh suốt bao nhiêu ngày tháng. Em xin lỗi nhiều lúc đã mạo muội nhớ thương anh, đã cố chấp loay hoay bước vào cuộc đời anh rồi để lại dấu chân chẳng mấy ngay ngắn. Nhưng anh à anh phải hiểu, em không còn lại gì sau cuộc tình cũ đầy đau lòng - giống như anh vậy - em chỉ còn lại đó một bầu trời nước mắt và trái tim rạn vỡ không còn tin nổi hai tiếng yêu đương

Nhưng em đã lần nữa mở lòng. Vì anh

Cũng có thể nói em nhẹ dạ nhưng vì anh em sẵn sàng đau lòng lần nữa. Biết bao nhiêu người bảo em hãy buông tay trong cái mối quan hệ chẳng đi đến đâu của chúng mình đi. Biết bao nhiêu người bảo em hãy thôi làm những điều vô ích phí hoài xuân sắc một cách ngu xuẩn khi bên cạnh anh như thế nữa. Không, em không hề cảm thấy nuối tiếc bất cứ thứ gì khi bên cạnh anh. Em chỉ cảm thấy tiếc vì em đến sau trong chuyện tình này, giá mà em đến trước, em hứa anh chẳng phải đau lòng. Nếu em đến trước chuyện đôi mình sẽ kết thúc một cách viên mãn nhất chứ không phải dở dang nửa chừng một cách an yên..

Anh cứ đi đi!

Có phải thành phố này quá rộng nên để ta lạc mất nhau mãi mãi hay vì lòng người quá chật không đủ chỗ giữ em ở lại? Ngày chia tay, người bảo em rằng: người không mong gặp lại em giữa thành phố bộn bề này. Rồi người ngoảnh mặt bước đi, không hề quay đầu nhìn lại, bỏ mặc em đứng bơ vơ trên con đường ồn áo, náo nhiệt. Nếu như bàn tay người đã không còn muốn nắm giữ, những nụ hôn cũng chẳng còn mặn nồng như thuở ban đầu hay bờ vai ấy cũng không còn đủ rộng để chở che cho em trước những giông bão của cuộc đời, thì xin người hãy nói một câu thôi, nói xong rồi em sẽ ra đi mà không oán trách điều gì.

Em sẽ không chúc người hạnh phúc. Bởi nếu phải cầu chúc thì phải chăng hạnh phúc ấy vốn dĩ đã không chặt dạ bền lòng. Vậy nên hãy cứ mạnh dạn mà khẳng định: chúng ta rồi sẽ hạnh phúc, chỉ là không hạnh phúc cùng với nhau thôi.

Thật ra điều đơn giản em cần đôi khi chỉ là được người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé này dắt qua dòng người vội vã, tấp nập ngoài kia. Em sẽ ngoan ngoãn nấp sau lưng anh, rồi nhẹ mỉm cười. Cái nắm tay im lặng mà ấp áp đó lại chính là lời tuyên bố hùng hồn với cả thế rằng cô ấy là người tôi muốn bảo vệ và yêu thương cả cuộc đời này. Vậy nên khi yêu thương không còn được dành riêng, khi bàn tay đã lạnh muốn rụt buông tìm hơi ấm khác, vậy thì lúc đó người hãy cứ đi đi, bỏ mặc em một mình lại phía sau lưng.

Tình yêu vẫn luôn có những lí lẽ riêng của nó, sẽ là hạnh phúc khi cả hai cùng chung một con đường, nhưng có đôi khi trên con đường mang tên tình yêu đó chỉ có riêng một mình em bước đi, tự ngộ nhận, tự hạnh phúc với những gì mình vẽ ra, rồi tự đau và cũng tự mình đứng lên được. Tình yêu là thế, đôi khi làm những người trong cuộc say mê đến cuồng nhiệt, có đối khi lại khiến mình ngô nghê đến dại khờ. Khi yêu người là niềm tin em trao trọn vẹn, là con tim này chỉ đủ chỗ dành cho một người, là chỉ cần nhìn thấy người mỉm cười, hạnh phúc. Yêu thương không thể cân đo đong đếm, nỗi buồn cũng thế. Vậy nên khi xác định đặt hai từ chia tay cho mối quan hệ của chúng mình cũng chẳng thể đo được ai buồn hơn ai, ai hối tiếc hơn ai, ai dằn vặt hơn ai. Người nhỉ?

“Rồi khi em thấy
Anh trong tay cùng người khác ấy, sao em quên được khoảnh khắc đấy
Anh bên ai hạnh phúc như vậy?”

Cuộc đời thật khéo sắp đặt, chúng ta lạc mất nhau vì thành phố quá rộng nhưng cũng quá chật để ta lại tìm thấy nhau một lần nữa. Là giữa phố đông người em bỗng nhận ra một hình bóng quen thuộc, những cử chỉ thân thương của một người. Em dừng lại rồi dõi theo người với hàng tá câu hỏi luôn chờ trực sẵn trong đầu chỉ mong người giải đáp.

Người có hạnh phúc không? Khi đang trong vòng tay cô ấy mà không phải em.

Người có vui vẻ không? Khi kẻ buồn người vui người thì được yêu thương quá nhiều còn người lại chịu nhiều nhung nhớ một mình ở ngoài đó.

Thôi thì người cứ đi đi, cứ rời xa em như cách người đã chọn và chẳng phải ngẫm nghĩ điều gì, kể từ đây đường chia đôi ngả, người dưng ngược lối. Duyên tàn phận hết, ở bên nhau còn có nghĩa gì. Hãy giải thoát và chắp thêm đôi cách tự do để người về bên tình yêu mới, hạnh phúc mới, ở bên em chỉ thêm hoang phí thời gian thôi.

“Mình buồn vì tim mình đau
Mình buồn thì ai thấu đâu?
Từng lời buông chưa hết câu, nước mắt đã dâng khóe sầu.
Đừng bên nhau nếu không vui, em muốn thấy anh cười.”

Người buông tay em để nắm giữ một bàn tay khác, người bước cùng ai kia để em lại một mình. Em biết nỗi đau này sẽ không dễ nguôi ngoai nhưng em sẽ cố gắng vượt qua.Thời gian sẽ giúp em nhận ra xa người là lựa chọn tốt nhất cho hai ta, ai rồi cũng khác và cũng sẽ tìm thấy cho mình một nửa thật phù hợp. Người đã tìm thấy hạnh phúc bên một ai kia thì em cũng không cần ngốc nghếch chờ đợi người quay về. Gia đình, tương lai và sự nghiệp của em đang ở phía trước, em không thể để mình mãi bị chìm đắm trong nỗi đau này.

Nếu còn thương, còn sót lại chút ân tình cuối cùng dành cho em thì xin người hãy buông tay em như thế, hãy cứ bỏ mặc em mà bước đi đừng quay đầu ngoảnh lại...

Kết thúc rồi...người hãy đi đi...

Từ khi nào lời xin lỗi đã trở thành câu cửa miệng của anh?

Làm ơn đừng biến nó thành câu cửa miệng của anh có được không? Em xin anh... Em không thể chịu đựng nổi hai từ ấy nữa. Tại sao anh không làm gì đó để em có thể cảm ơn anh mà thay vào đó anh lại luôn làm những việc khiến em tổn thương rồi lại đi xin lỗi em? Lời nói ấy đâu thể khiến vết thương trong lòng em có thể lành lại chứ?


Chúng ta đã quen nhau được hơn 10 tháng rồi, anh biết chứ?

Trong suốt thời gian đó anh đã làm được gì cho em chưa anh? Đã bao giờ anh tự hỏi bản thân mình có quá hời hợt trong cách yêu thương em? Anh đã từng nói với em rằng anh rất thương em nhưng anh chưa từng chứng minh cho em thấy điều đó. Ngược lại, anh luôn mang đến nơi em nỗi buồn rồi bỏ đi như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Anh có biết rằng mỗi lần anh xin lỗi em em đã buồn đến cỡ nào không? Một lần, hai lần, ba lần rồi hàng chục lần anh buông lời xin lỗi như một thói quen. Không một lần nói chuyện nào là không có hai từ ấy xuất hiện cả. Anh thích xin lỗi em đến như vậy sao? Làm ơn đừng biến nó thành câu cửa miệng của anh có được không?

Em xin anh... Em không thể chịu đựng nổi hai từ ấy nữa. Tại sao anh không làm gì đó để em có thể cảm ơn anh mà thay vào đó anh lại luôn làm những việc khiến em tổn thương rồi lại đi xin lỗi em? Lời nói ấy đâu thể khiến vết thương trong lòng em có thể lành lại chứ? Hai từ xin lỗi có lẽ chẳng có ý nghĩa gì với anh phải không? Anh chỉ nói ra để bản thân không phải áy náy về những việc làm của mình có phải không? Và anh chỉ nói mà không hề ngẫm nghĩ lại hành động của mình phải không? Tồi tệ hơn là anh chưa từng có ý nghĩ rằng sẽ sửa chữa lỗi lầm của mình cả. Để rồi hàng chục, hành trăm câu xin lỗi buông ra từ miệng anh một cách vô thức. Đối với anh nó đơn giản chỉ là hai từ được cấu thành từ những chữ cái tiếng Việt mà thôi đúng không anh? Lời xin lỗi từ miệng anh nói ra như là những con dao sắc đang phi thẳng vào em vậy. Mặc dù em không muốn nhưng em lại luôn phải đón nhận nó liên tục. Nhiều lần em chỉ mong rằng những con dao ấy sẽ quay ngược trở lại mà phi thẳng vào anh dù chỉ một lần thôi cũng được để anh có hiểu nỗi đau mà em đang mang trong mình.

Từ khi nào lời xin lỗi đã trở thành câu cửa miệng của anh vậy? Anh có thể trả lời em được không?

Sao chẳng bao giờ anh nói lời xin lỗi em?

Em xin lỗi vì đã âm thầm thích anh một khoảng thời gian dài như thế... Em đã ghi nhớ nụ cười ấy, nụ cười hiền hòa tựa ánh nắng mai mỗi buổi sáng đong đầy ngoài hiên. Em đã ghi nhớ ánh nhìn ấy, ánh nhìn ấm áp như ánh đèn vàng hắt ra từ khe cửa sưởi ấm trái tim buốt giá của làn gió mùa đông đang co quắt lang thang trên con đường. Em nhận cho mình mọi thiệt thòi, rồi lấy lý do không có bao giờ để mất mà hiên ngang chống chọi với mọi tổn thương! Em đã cố gượng dậy sau nhiều đêm úp mặt xuống gối mà thổn thức!



Đơn phương là cứ yêu đi, đừng nghĩ ngợi, nghĩ nhiều lòng có bớt yêu đâu! Là hàng trăm lần em dặn lòng quay lưng mà vẫn lấm lét nhìn lại. Là anh cười em sẽ vui. Anh khóc em sẽ rất buồn! Là quan tâm thừa thãi vì anh có cần đâu! Là ngày không dám thổ lộ, đêm về nhớ nhớ mong mong. Em đã yêu anh như vậy. Rất lâu! Rồi hôm nay, em nhận ra, đơn phương là thứ tình cảm tội nghiệp nhất trên đời! Sao anh chẳng bao giờ nói với em một câu xin lỗi? Sao anh không cảnh báo em rằng quan tâm anh trao em không là yêu thương đâu, chỉ là đau thương thôi!

Chữ Thương khiến em xao xuyến hóa ra chỉ là đau thương kéo theo hàng loạt tổn thương chất chồng! Sao lại vô tư đến nổi vô tâm làm trái tim em từ hạnh phúc đến sầu thảm... Sao anh không nhận thấy anh đã làm em thành một kẻ ngốc như thế nào? Sao lại mang lòng tốt của anh ra mà an ủi tình yêu của em? Thứ lòng tốt anh cho hàng trăm người, không phải riêng em? Anh lúc nào cũng mỉm cười và nhìn em bằng đôi mắt rất đẹp.

Sao anh không biết rằng, sâu trong em là rất nhiều nỗi buồn không tên đang gào thét? Em đã thiệt thòi mà đến hờn ghen, oán than, trách móc em cũng không có quyền! Anh không thấy em luôn phải đứng bên lề hạnh phúc nhìn anh hay sao? Anh không thấy em đáng thương sao?

Hãy xin lỗi em! Rồi bỏ mặc em. Được không anh?

Tình yêu luôn không công bằng cho người ở lại sau cùng!

Từ khi nào, con tim biết ngóng trông. Từ lúc nào, nước mắt nhẹ tuôn rơi khi ngóng chờ. Tình cảm dường như tắt lịm khi một người quay bước... Trong một cuộc đời, chúng ta không chi đi mãi một con đường, ăn mãi một món hay chỉ yêu có một người. Thiệt thòi ở chỗ, dù có đi khắp thế gian ta cũng chỉ muốn đắm mình bên một góc phố, vào một quán ăn từng quen hay chỉ nhớ đến ai đã từng thân thuộc.
Mùa hẹn hò đó ta đợi nhau chẳng tiếc chi, những cái nắm tay thật chặt cũng chỉ còn trong dĩ vãng. Ta mệt nhoài bước đi trên phố, ghé lại những chỗ đã từng là kỉ niệm. Nụ cười chua chát trước đôi tình nhân đối diện cười cười nói nói thật hạnh phúc còn ta thì cô đơn. Và thật lạ là càng hòa vào dòng người tấp nập lại càng trở nên cô độc hơn nữa. Đến những con ve cũng chẳng hề lẻ loi khi mà chúng đang kêu râm ran cùng đồng bọn.

Tình cảm dù đến trước hay đến sau không quan trọng, quan trọng là nó có thực sự quan trọng với ta hay không. Khi một người đàn ông âu yếm người phụ nữ, cho thấy người phụ nữ đó đang yêu và được yêu nhưng kì lạ thay khi hành động đó được làm theo hướng ngược lại thì dường như đã tồn tại một khoảng cách trong mối quan hệ. Yêu nhau đã dễ, rời bỏ nhau còn dễ hơn, chỉ là khi quên nhau lại phảng phất một nỗi đau đang cất giấu. Con người tuy rằng có cơ chế tự làm lành vết thương, nhưng chỉ là vết thương ngoài da, có ai có thể làm lành nổi một con tim vụn vỡ. Đồng hồ đã điểm 12h thì cô bé lọ lem cũng nên trở lại đúng vị trí của mình, về nhà và đón chờ một hạnh phúc lớn hơn.

Cuộc chạy đua nước rút nếu xuất sắc chạy về đích đầu tiên sẽ được mọi người tán thưởng, hạnh phúc ngập tràn và dĩ nhiên người ở cuối đường đua vừa mất sức vừa buồn bã ê chề. Giống như vậy, trong một cuộc chạy đua tìm kiếm tình yêu, nửa hạnh phúc còn lại của cuộc đời thì việc chạy mà cứ lo rằng đối phương sẽ đuổi kịp mình thì không chỉ mang lại ý nghĩ tiêu cực mà lại làm giảm vận tốc trên đường đua. Nếu một người đã đi cùng mình một chặng đường dài thì đừng thấy mỏi tay mà vội buông hãy đổi tay mà nắm lấy cho chặt thứ sắp buông đó.

Trong một cuộc đời, chúng ta không chi đi mãi một con đường, ăn mãi một món hay chỉ yêu có một người. Thiệt thòi ở chỗ, dù có đi khắp thế gian ta cũng chỉ muốn đắm mình bên một góc phố, vào một quán ăn từng quen hay chỉ nhớ đến ai đã từng thân thuộc.

Để em nói cho anh nghe, anh đã bỏ lại những gì ở nơi em...

Sau khi anh đi khỏi cuộc đời em, một thời gian rất dài cho tới bây giờ em đã sống như thế nào chắc anh không hề hay biết. Vậy thì, anh hãy ngồi xuống đây nào em sẽ nói cho anh nghe.

Những ngày đầu tiên khi anh bước khỏi cuộc đời em, nói như thế nào nhỉ? Đó là những ngày tháng em không biết mình đã khóc như thế nào, bước đi như thế nào, hít thở như thế nào, sống như thế nào chỉ vì vây quanh em chỉ là nỗi đau và sự sợ hãi. Anh chắc đã nghe nhiều tới từ "đau lòng" là con trai em chắc chắn anh sẽ không biết cảm giác đó như thế nào đâu.

Là khi anh khóc vì một người, nhớ một người mà không thể nào bước đến, chạm tới, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt hanh bao mòn mỏi mà không thể nào thốt lên được. Tất cả ấm ức, tủi hờn, lo lắng, sợ hãi, nhớ nhung, yêu thương không thoát ra được chỉ có nước mắt rơi khi ấy nuốt vào trong cảm thấy đau buốt tới tim, gan, phổi, không thể thở được tạo nên một cảm giác đau theo đúng nghĩa.

Đó là những ngày tháng đầu tiên khi anh bước ra khỏi cuộc đời em. Còn nhiều nữa nhưng chắc em sẽ chỉ nói ngắn lại " đó là những ngày mặt trời mọc từ bao giờ, lặn khi nào, ngoài trời mưa hay nắng, nóng hay lạnh em đều không cảm nhận được vì điều duy nhất em làm là nhớ anh".


Anh có thắc mắc hay không khoảng thời gian sau đó nữa em đã làm gì? Là chuỗi ngày dài, dài lắm, ngày này qua ngày khác em tự nói với mình " tất cả kết thúc rồi, hãy chấp nhận sự thật đi, chẳng còn ai bên cạnh mình đâu, không được yếu đuối vì có yếu đuối, có đau đớn, có khóc lóc, có van xin cũng không có ai đến bên và vỗ về mình đâu" và rồi em sống qua từng ngày bình tĩnh hơn, trầm lắng hơn.

Em có nhớ điều duy nhất cuối cùng em gửi tới anh là một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật anh do tự tay em làm, từng trang thiệp được em trang trí với nhưng tấm hình của anh mà em đã phải cắt đi khuôn mặt em, nụ cười hạnh phúc của em khi có anh bên cạnh. Vậy đấy, thật buồn phải không nhưng anh sẽ chẳng thế biết được đâu.

Cứ thế thời gian trôi đi đã hai năm rồi từ ngày anh vứt bỏ lại em. Em đã sống qua những ngày tháng có lẽ là tối tăm nhất của cuộc đời, thời gian khi mà em tràn trề nhựa sống, đong đầy nhiệt huyết, em đã trao trọn cho anh. Giờ đây khi anh đang vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình thì em cũng đã dần lấy lại được cân bằng của cuộc sống.

Chỉ là em sống thờ ơ hơn,nhạt nhòa hơn. Nếu có vô tình gặp lại nhau trên đường anh có lẽ sẽ phải ngạc nhiên đấy vì em đã không còn yếu đuối như cô bé ngày đó yêu anh. Em giờ đây đã quen với việc không có anh, quen với cuộc sống một mình. Vậy nên anh cứ tin là em ổn đi nhé.

Chẳng phải phụ nữ có hạnh phúc hay không là ở người đàn ông của mình sao?

Chẳng phải phụ nữ có hạnh phúc hay không là ở người đàn ông hay sao? Đàn ông tốt và không tốt khác nhau nhiều lắm... Đàn ông tốt sẽ không để người phụ nữ của mình phải tổn thương, phải suy nghĩ. Biết đâu là điểm dừng cho những cơn say nắng, đâu là quan trọng để quay về. Còn nếu bản chất đã lăng nhăng thì dù vợ có đẹp, có giỏi đến thế nào thì ngoại tình vẫn cứ là ngoại tình thôi.


Mấy hôm nay cứ thấy mọi người share nhau về những vụ việc đánh ghen, và đọc được những dòng comment bênh vực người vợ, chê trách người chồng, đại loại như: "cô vợ thật đáng thương, người chồng thật quá đáng.... và bênh vực cô bồ:" có chồng không biết dạy, làm mất mặt như vậy, người gì không biết chưng diện, ăn nói cộc cằn, là vợ phải có bãn lĩnh ko cho thằng chồng đụng đến phở mới là hay".....vvv.. và vân vân...
Thường thì người ta đồng cảm với nhau khi người ta cùng trong hoàn cảnh hay trường hợp ấy. Có khi đồng cảm vì cùng là phận phụ nữ với nhau.

Riêng tôi chỉ thấy là phụ nữ thật đáng thương. Phụ nữ mỗi người đều có vẻ đẹp riêng, không ai giống ai. Người đẹp nết, người được ưu ái ngoại hình. Hoặc may mắn hơn vừa đẹp người đẹp nết.

Trước khi làm vợ, làm mẹ, họ cũng từng là những người phụ nữ xinh đẹp, biết chăm sóc bản thân đó thôi. Sau khi làm vợ, làm mẹ rồi họ lại hi sinh nhiều thế? Lo lắng cho gia đình đến quên cả bản thân đi thế?

Vì gia đình là điều quan trọng.

Nếu chúng tôi yêu bản thân nhiều hơn, thì chắc cảnh "gà trống nuôi con " sẽ nhiều mất. Vì sinh xong chúng tôi sẽ mất dáng, sẽ xấu đi, chúng tôi không còn thời gian để đi spa, làm đẹp, mua sắm vì phải nghĩ đến cái mục tiêu chung.

Gia đình nào đôi lúc cũng sẽ có mâu thuẫn, quan trọng là cùng ngồi lại giải quyết vấn đề, cùng nhau cố gắng. Chứ không phải cái kiểu suy nghĩ " ở nhà ngột ngạt, ra ngoài nhiều niềm vui thoải mái, mới lạ hơn "

Và đàn ông tốt sẽ không để người phụ nữ của mình phải tổn thương, phải suy nghĩ. Biết đâu là điểm dừng cho những cơn say nắng, đâu là quan trọng để quay về. Còn nếu bản chất đã lăng nhăng thì dù vợ có đẹp,có giỏi đến thế nào thì ngoại tình vẫn cứ là ngoại tình thôi.

"Đàn ông thích hợp nhất là tìm 1 người con gái không yêu mình

Vì cô ấy sẽ không ghen tuông, không kiếm chuyện, không soi mói,càng không gây sự vô cớ, không bám dính bạn

Bạn muốn đi tìm cô ấy hay không cũng chẳng sao, bạn muốn đi đâu thì đi, cô ấy cũng chẳng quan tâm

Dù có bạn hay không cũng như nhau cả thôi. Người con gái như thế mới là người bạn cần nhất

Vừa hiểu chuyện lại vừa phóng khoáng, ngoại trừ việc không yêu bạn ra thì chẳng còn tật xấu nào."

Vì thế phụ nữ ơi, lo lắng và yêu thương cho gia đình là đúng, nhưng bên cạnh cũng cần yêu thương bản thân mình nữa, gì không đáng thì buông bỏ. Hi sinh ít thôi.

Là phận phụ nữ với nhau, không đồng cảm được thì đừng làm nhau đau vì những thứ không đáng. Khi mà chúng ta làm vợ, làm mẹ rồi sẽ hiểu hi sinh là gì? Không phải lúc nào cũng ngọt ngào được. Hay cứ biết nghĩ cho bản thân mà bỏ mặc chồng con được.

Tình yêu thật lòng và toan tính là khác nhau..........

Chung quy cũng là phận đàn bà.

Anh đã yêu em như một chàng ngốc...

Người ta vẫn nói nếu hai người còn yêu nhau thì dù có đi xa nhau như thế nào rồi cũng quay về bên nhau. Nhưng cũng có người nói chỉ một cái quay đầu cả hai cũng thành người xa lạ. Có thể tình yêu của họ chưa đủ lớn. Hay đơn giản giữa họ chưa từng có cái gọi là tình yêu...
Người ta vẫn nói nếu hai người còn yêu nhau thì dù có đi xa nhau như thế nào rồi cũng quay về bên nhau. Nhưng cũng có người nói chỉ một cái quay đầu cả hai cũng thành người xa lạ. Có thể tình yêu của họ chưa đủ lớn. Hay đơn giản giữa họ chưa từng có cái gọi là tình yêu

Anh yêu em yêu bằng cả trái tim bằng tất cả chân thành anh có. Tình yêu của mình không đẹp long lanh như người ta cũng không buồn như những câu truyện khác nó có gì đó pha trộn giữa niềm vui hạnh phúc và nỗi buồn. Ngày anh nói yêu em cũng là cái lúc anh xác định em là cô gái của cuộc đời anh. Anh hi vọng từ đấy về sau em là của anh mãi mãi.
Nhưng cuộc đời mà tình yêu thì là mãi mãi nhưng những thứ khác thì theo thời gian nó sẽ phai mòn. Thứ phai mòn không phải là tình cảm của anh mà nó là cái tuổi trẻ là những suy nghĩ trong em. Anh không trách em cũng như không giận em về những cái đó. Anh chỉ tự trách bản thân mình khi chưa thể cho em một tình yêu mong ước.

Em đã nói một ngày em thức dậy em đã quên hết những gì thuộc về anh và em cũng quên đi cách yêu anh quên đi tình yêu của đôi mình. Nhưng em còn nhớ không anh đã từng đăng một cái stt mà cũng không rõ là em đọc chưa nữa. Nếu một ngày hai ta trở thành hai người xa lạ anh sẽ lại làm quen em một lần nữa. Có thể em nghĩ anh chỉ viết câu đó ra lúc buồn lúc mà suy tư dối bời hay chỉ là phút nhất thời. Nhưng đối với anh đó là những lời nói phát ra từ đáy lòng anh.

Em nói em sẽ quên đi anh. Không sao cả anh sẽ làm em quen anh. Em nói em quên đi cách yêu anh quên đi tình yêu đôi mình. Chẳng sao hết anh sẽ lại dậy em cách yêu. Sẽ cho em thấy tình yêu trong anh nó lớn như thế nào. Có thể anh là một thằng ngốc cứng đầu. Nhưng vì yêu em nên anh mới cứng đầu vậy đó.

Nhưng anh cũng biết đôi khi con người ta cũng cần những khoảng lặng và thời gian này anh sẽ để cho em cái khoảng lặng đấy. Nhưng không lâu đâu có thể một tháng, một quý hay một năm cũng có thể là ngay ngày mai thôi nỗi nhớ em nó trồi dậy anh lại tìm đến em. Đứng trước mặt em với cái nụ cười mà em vẫn bảo ngố bỏ xừ ra ấy. Anh sẽ vẫn cười như vậy vì anh không muốn em thấy anh trong cái bộ dạng lúc này.

Em là người lúc nào cũng rối bời với cảm xúc nên anh sẽ là người cân bằng nó lại. Anh phải mạnh mẽ đúng không em. Phải cho em thấy dù mọi chuyện có tồi tệ như thế nào khi gặp anh em sẽ luôn thấy một điệu cười vui vẻ cho em thấy luôn có một người mong chờ em yêu em và luôn dang rộng cánh tay khi em tiến về phía anh. Em chẳng cô đơn trong cõi đời này đâu vì em luôn có anh chàng ngốc yêu em.

Có những yêu thương gửi nhầm bến đỗ...

Một thằng đàn ông như anh chắc thừa sức để bày đặt, tạo nên những thứ giả tạo như vậy. Nói thế này thì hơi quá, có thể trong một lúc nào đấy tôi là người trong lòng của anh và tình cảm của anh là thật. Nhưng cái tình cảm ấy bị anh vùi dập bởi những thú vui của anh, những cuộc vui với bạn bè anh, mà thậm chi là cả với gái. Hoặc có lẽ, anh cũng chẳng thương tôi như tôi nghĩ, sao cũng được, cũng chẳng ý nghĩa gì nữa rồi.


Đàn ông tồi thì ở đâu mà không có, ngay cả một số người xung quanh tôi vẫn thế, gái vẫn cứ theo như thiêu thân. Biết sao được, có tiền thì chẳng lo không có người kề cận. Tôi không đánh giá những cô nàng đó, một số cũng vì cuộc đời đưa đẩy mà thôi, còn vô sỉ thì thôi không muốn nhắc. Nhưng nói thật, trong những người tôi đã gặp chẳng ai trơ trẽn bằng anh.

Một thằng đàn ông như anh chắc thừa sức để bày đặt, tạo nên những thứ giả tạo như vậy. Nói thế này thì hơi quá, có thể trong một lúc nào đấy tôi là người trong lòng của anh và tình cảm của anh là thật. Nhưng cái tình cảm ấy bị anh vùi dập bởi những thú vui của anh, những cuộc vui với bạn bè anh, mà thậm chí là cả với gái. Hoặc có lẽ, anh cũng chẳng thương tôi như tôi nghĩ, sao cũng được, yêu thương hay không cũng chẳng ý nghĩa gì nữa rồi.
Thà là anh cứ thể hiện bản chất sẵn có thì tôi cũng chẳng cay độc với anh như thế này. Nhưng cái kiểu đã tồi tệ lại còn giả hiền lành, tôi cạch nhất. Ở đời, làm đàn ông tồi thì dễ, còn để người khác ngưỡng mộ vì là đàn ông tốt, khó lắm anh ạ. Suốt mấy tháng trời phải đóng vai một người khác, khó chịu lắm anh nhỉ, vì đâu phải con người thật mà, nên làm gì cũng phải tính toán chi li.


Thế mà vài ngày trước tôi còn có cái suy nghĩ ngu ngốc rằng có chăng bản thân thật sự quá tàn nhẫn cơ đấy, haha. Thôi thì xem như một bài học nhớ đời vậy. Suy cho cùng thì đàn ông mà, mấy người cưỡng lại được những-cô-bạn-xinh-đẹp vây quanh. Người khác thì có thể đấy, nhưng anh thì không. Cũng chẳng rảnh mà chống mắt lên xem hai người thế nào, cũng chẳng biết nên gọi chị kia như nào nên thôi tóm gọn lại, chúc anh và người yêu cũ của bạn thân anh hạnh phúc!

4 năm đi làm phụ hồ kiếm tiền nuôi người yêu ăn học, ngờ đâu lại...

Những tưởng sau 4 năm nuôi người yêu ăn học, Hoàng và Linh sẽ có 1 cái kết thật đẹp. Nào ngờ trái đắng lại đến với anh…


Kết thúc 3 năm học phổ thông, Hoàng không đăng kí thi vào trường đại học nào mà chọn cách ở nhà đi làm thuê. Trái ngược với Hoàng thì Linh (bạn gái Hoàng) đăng kí và thi vào 1 trường đại học có tiếng ở Thủ đô. Biết bạn gái ham học và ước mơ đỗ vào đại học, Hoàng quan tâm và động viên Linh dữ lắm. Ngày Linh nhận giấy nhập học Hoàng còn vui hơn cả Linh.

Nhà Linh nghèo nên chuyện nuôi cô ăn học là quá sức với bố mẹ. Mới nhập học Linh đã vất vả đi làm thêm vào buổi tối ở shop quần áo để đỡ tiền nhà trọ. Thương người yêu đã đi học vất vả lại còn phải đi làm thêm, Hoàng xin bố mẹ cho lên thành phố kiếm việc làm. Lên đó, Hùng vất vả kiếm hết việc này đến việc kia nhưng không ai nhận vì anh mới 18 tuổi và chỉ tốt nghiệp phổ thông. Chán nản Hoàng chọn cho mình con đường đi làm phụ hồ để kiếm tiền.

Cuộc sống của cậu thanh niên 18 tuổi suốt ngày đày nắng mưa ở công trường khiến Hoàng gầy và đen sạm đi. Công việc vất vả là thế nhưng đến cuối tháng nhận tiền lương là Hoàng vui hết cả mệt. Tháng nào cũng vậy, Hoàng mang hết tiền đưa cho bạn gái còn mình chỉ giữ lại vài trăm thôi. Dù sao thì anh được bao ăn, bao ở không tốn kém như Linh.

Cứ thế tình yêu của anh phụ hồ và cô sinh viên đại học lớn dần lên. Nhiều hôm sang phòng trọ Linh ăn cơm bạn gái nấu, Hoàng hạnh phúc vô cùng. Anh và Linh chỉ cần cố gắng 4 năm nữa thôi, 4 năm nữa Linh ra trường Hoàng sẽ tới hỏi cưới cô về làm vợ. Cứ thế suốt 4 năm liền Hoàng cố gắng làm việc để nuôi bạn gái ăn học. Nhờ số tiền Hoàng đưa mỗi tháng mà Linh không phải xin tiền mẹ, không phải đi làm thêm cực khổ như trước mà chuyên tâm học hành. Từ lúc lên đây học Linh bắt đầu biết trưng diện váy áo, son phấn… Vì thế mà cô càng ngày càng xinh đẹp ra còn Hoàng thì càng càng xấu và gầy như que củi vì làm việc quá sức.

Thấm thoát 4 năm dài đằng đẵng cũng đã kết thúc. Ngày Linh tốt nghiệp, Hoàng đã mạnh dạn đầu tư cho mình bộ quần áo thật đẹp để tới dự lễ tốt nghiệp của em. Sau hôm nay thôi là anh có thể bàn tới chuyện cưới xin với Linh rồi. Những tưởng kết thúc buổi lễ tốt nghiệp Linh sẽ tới ôm chầm lấy Hoàng, rủ anh đi làm bữa ăn mừng, nhưng ngờ đâu người đó không phải là Hoàng…

Khi Linh vừa thay đồ xong, ra ngoài cổng trường 1 chiếc xe ô tô đắt tiền đã đỗ sẵn ở đó chờ Linh. Qúa bất ngờ vì điều này, Hoàng cứ đứng chết trân nhìn bạn gái vui vẻ tiến tới ôm người đàn ông trung tuổi kia. Đến khi gã đó đặt vào môi Linh 1 nụ hôn thật sâu thì Hoàng mới điên tiết chạy tới kéo Linh ra và thẳng tay đấm cho gã đó 1 cái hộc cả máu mồm.

Bất ngờ trước hành động thô lỗ của Hoàng, Linh quay ra lườm anh 1 cái rồi chạy vội đến đỡ người đàn ông kia. Thấy họ xưng hô anh – em ngọt sớt, Hoàng sốc vô cùng. Định tiến lại đánh người đàn ông kia 1 phát nữa, thì Linh đẩy Hoàng ngã dúi dụi xuống đất và thẳng thừng tuyên bố 1 câu như sát muối vào tim anh.

– Anh khùng à. Đây là bạn trai tôi, anh đừng có vớ vẩn.

– Bạn trai em là gã này sao? Vậy anh là gì của em Linh?

– Anh chẳng là gì của tôi cả, kẻ nghèo kiết xác đi làm phụ hồ như anh tầm cỡ gì mà đòi yêu và cưới tôi chứ? Tôi không ngu mà đặt cược cuộc đời mình và anh. Tháng sau tôi và anh ấy sẽ làm đám cưới, anh ấy nhà phố, bố mẹ là quan to. Cưới anh ấy về tôi không bao giờ phải sống khổ sở. Thời này không ai ngu mà lấy kẻ nghèo làm gì.

– Cô ấy nói đúng đấy. Kẻ nghèo hèn như mày không có cửa để yêu Linh biết chưa? Thôi em, chúng ta đi thôi. Đừng nói chuyện với tên phụ hồ này nữa, anh thấy sợ mùi hôi hám của anh ta lắm. – Người đàn ông kia lên tiếng.

Quá sốc trước những gì bạn gái nói, Hoàng đứng thần người nhìn Linh bước lên ô tô đi với kẻ đó. Vậy đấy, tình yêu 6 năm hi sinh cả tương lai, bỏ cả quê lên thành phố làm phụ hồ để nuôi em ăn học rốt cuộc thì sao chứ? Anh bị Linh đá không thương tiếc để chạy theo kẻ có tiền, có nhà…

Sao giờ anh thấy đắng thế, tình yêu chân thành thôi chưa đủ hay sao? Có lẽ Hoàng đã nhầm khi đặt niềm tin và tình yêu vào Linh. Hi sinh quá nhiều rồi nhận được câu nói phũ phàng như vậy đấy.

Vì quá yêu Linh nên Hoàng không thể quên được cô, ngày nào anh cũng đến phòng trọ cầu xin Linh nghĩ và quay lại với mình, nhưng kết quả là con số 0 tròn trĩnh. Ngày Linh lên xe hoa theo chồng, Hoàng đứng từ xa nhìn mà nhói buốt nơi con tim. Có lẽ anh nên quên Linh đi và tìm cho mình niềm vui mới, nhưng phải làm sao có thể quên được Linh khi anh đã quá yêu cô rồi?

Nghe tiếng thở gấp gáp của vợ bên phòng em dâu, tôi mới hiểu lý do cô ấy bỏ đói mình...

Tối nay là tiệc chia tay thằng bạn trong nhóm đi lấy vợ. Từ sớm tôi đã nhắn tin rủ vợ đi cùng nhưng cô ấy từ chối, được hôm vợ thả cửa cho đi chơi tôi vui lắm. Tối ấy tôi cùng các chiến hữu quẩy tưng bừng cho đến mãi tận khuya mới chịu về. Tối uống có hơi nhiều rượu nhưng nó không đủ làm tôi say, vì tiểu lượng của tôi rất khá.

Cứ thế 1 mình tung tăng phóng xe về nhà ngủ với vợ cho tình cảm. Gần 12h đêm nhà tắt điện đi ngủ rồi, lặng lẽ tắt máy từ cổng dặt xe vào phòng tôi vội vào nhà tắm thay đồ rồi lên với vợ yêu. Nhưng vừa đi ngang qua phòng em dâu (anh em tôi ở cùng 1 nhà với bố mẹ) thì tôi khựng người lại bởi tiếng thở gấp gáp và rất mạnh phát ra từ phòng em dâu. Nghe tiếng thở này rất quen. Đúng, đó là tiếng thở của vợ tôi cơ màsao vợ lại ở trong phòng chú thím được chứ? Hay tôi say rượu nên nửa tỉnh nửa mơ.

Để chắc chắn hơn tôi chạy lên phòng xem vợ có ở đấy không. Điều tồi tệ xảy ra là cô ấy không ở phòng, vậy ắt hẳn vợ ở phòng em dâu rồi. Thằng Hùng (em trai tôi) đi công tác 3 hôm nay rồi, nó ngày kia mới về nên không thể ở nhà. Vậy chỉ có vợ và em dâu tôi trong căn phòng kia, lẽ nào 2 người có lại “yêu nhau”. Nghĩ đến thôi mà tôi đã sởn cả gai ốc, ghê tởm chuyện này.

Nghĩ ra hàng vạn lý do để biện minh cho tiếng thở gấp gáp của vợ ở phòng em dâu. Tôi vẫn không thể hiểu vợ đang làm “chuyện đó” với ai và làm gì. Không chịu đựng nổi được tiếng thở ngày càng mạnh đó, tiếng nói thì thầm từ trong phòng phát ra khiến tôi nóng máu hơn bao giờ.

– Mạnh, mạnh nữa lên đi. Sắp được rồi em.

– Thôi, bỏ đi. Em cố hết sức rồi mà nó có vào ra được tý nào đâu chứ.

– Bỏ là bỏ thế nào. 2 đứa hì hục làm cả buổi tối nay, lúc gần được rồi thì bỏ cuộc là sao? Thôi cố lên, đừng làm chị nhụt chí.

Hóa ra vợ bỏ đói tôi bao lâu nay là vì chuyện này ư? Hôm nay tôi sẽ làm ra ngô ra khoai chứ đừng đùa. Hé cửa vào phòng em dâu, tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn bóng vợ nhấp nhổm dưới ghế sofa mà tôi nóng hết cả người. Vợ đã làm chuyện này thì dù với ai tôi cũng cho cô ấy một bài học thật đau và nhớ đời. Ai đời vợ lại đi làm chuyện đồi bại này sau lưng chồng mình chứ?

Lao vội vào lôi vợ ra khỏi người đó, tôi giật mình kinh hoàng khi biết vợ đang giúp em dâu đẩy cái ghế sofa sang 1 vị trí mới chứ không phải vợ và em dâu đang làm chuyện gì có lỗi cả. Thở phào nhẹ nhõm tôi chống tay nhìn vợ và cô em dâu cười ngặt nghẽo.


Bế vợ về phòng nghỉ ngơi, nhìn vợ vã mồ hôi hột mà tôi thương vợ quá. Nhìn vợ heo mi nhon thế này mà khỏe phết đấy chứ đừng tưởng. Lát sau vợ tỉnh lại, cô ấy ôm chầm tôi và kể lể mọi chuyện. Véo má vợ 1 cái tôi đành thú nhận chuyện hiểu nhầm lúc nãy với cô ấy. Vợ cứ cười khanh khách rồi bảo tôi đa nghi quá, ai đời vợ lại “ấy” với em dâu cơ chứ?

Tiện đà tôi thẳng thừng hỏi vợ về lý do cô ấy “Cấm vận” chuyện ấy tôi gần năm trời. Vợ chỉ e thẹn bảo: “Nghe bạn em bảo làm “chuyện ấy” nhiều sẽ mau già nên em cấm cửa anh”. Suýt sặc nước vì câu trả lời của vợ, hóa ra vợ tôi cấm vận chỉ vì tin vớ vẩn đó ư? Có ai chứng minh được vợ sẽ già khi để chồng làm “chuyện đó”, đã vậy tôi phạt đòi nợ và phạt vợ mới được.

Bà mẹ chồng giàu có giả mù thử lòng con dâu khiến cả nhà rơi nước mắt

Ly ôm lấy mẹ chồng cả hai cứ thế khóc nức nở, làm cả nhà lặng người đi, còn bà chị dâu đứng bĩu môi lẩm bẩm trong miệng: “Cảm động quá nhỉ?”. Anh trai Hoàng tức giận nhìn vợ khiến cô ta im bặt miệng lại.


Nhà Hoàng có hai anh em bố mẹ Hoàng kiếm ra tiền nên gia đình cũng khá giả có của ăn của để. Ra trường anh trai Hoàng cưới vợ trước, chị dâu là 1 người khá kiêu kỳ ăn diện. Chị ta không thích phục vụ mẹ Hoàng mà suốt ngày nằng nặc đòi anh trai Hoàng ra ở riêng. Bố Hoàng không thích cô con dâu cả nên vẫn dặn Hoàng, sau này chọn vợ phải chọn cho kỹ để bố mẹ còn được nhờ.

Ngày Hoàng đưa Ly về nhà ra mắt, bố Hoàng khá hài lòng, mẹ Hoàng tuy mù nhưng cảm nhận của bà khá tốt. Bà quí mến cô vì cô nấu ăn ngon hơn nữa ăn nói lại nhẹ nhàng gia giáo.

Gia đình Hoàng có 1 thành viên mới là Ly. Từ ngày có Ly gia đình Hoàng vui vẻ hơn hẳn, chỉ có điều nhà Ly nghèo nên nhiều người nghĩ Ly lấy Hoàng là vì tiền, đặc biệt là bà chị dâu cũng nghĩ vậy. Vợ chồng Hoàng ở chung với bố mẹ. Ly hiền lành nhưng lại không biết lấy lòng như chị dâu cả. Bà chị dâu đã ra ở riêng nên thỉnh thoảng mới về thăm nhà chút rồi lại đi.

Thấy Ly ngoan hiền bà muốn sang tên 1 khu đất mà bố chồng mua được từ hồi trúng thầu nhưng bà muốn thực sự biết cô con dâu ấy có được tốt như mình nghĩ không? Và bà cũng muốn xem hai cô con dâu ai là người xứng đáng để có được thứ tài sản đáng giá đó nên bèn nghĩ ra cách để thử lòng.

1 dạo mẹ chồng Ly cứ kêu không nhìn rõ, Ly đòi đưa bà đi khám. Nhưng bà bảo con bận cứ đi làm đi bố đưa mẹ đi là được rồi. Rồi 1 thời gian sau ông bà đau buồn tuyên bố mẹ chồng bị mù vĩnh viễn, ông bà lấy lý do bệnh tật rất hợp lý nên ai cũng tin. Khi bố chồng bảo con dâu cả về nhà chăm mẹ chồng vì giờ mẹ chồng đau ốm như thế khó khăn trong mọi việc thì chị ta nhảy dựng lên:

– Nhà có vợ chồng chú Hoàng là được rồi bố ạ, bọn con về đây lại chật chội. Nhiều người va chạm nhau lại không hay, hơn nữa cháu chắt chạy nhảy lỡ vương phải bà thì thật không nên.

Bố mẹ Hoàng nhìn nhau thở dài, bố Hoàng hỏi ý kiến Ly thế nào thì Ly từ tốn đáp:

– Dạ cứ để con chăm mẹ bố ạ, bọn con sẽ cố hết sức tìm bác sĩ giỏi nhất để chữa trị cho mẹ. Thời gian này chắc cuộc sống của mẹ sẽ khó khăn hơn nhưng con mong mẹ lạc quan đừng đánh mất hi vọng. Con sẽ xin nghỉ việc 1 thời gian để ở bên cạnh mẹ.

Lúc này cả nhà rất cảm động còn bà chị dâu thì ngồi im thin thít, xấu hổ cúi mặt xuống. Mấy hôm sau Ly ở nhà thật, cô đưa mẹ chồng đi dạo, nấu những món ăn bổ mắt cho bà ăn rồi hết lời an ủi động viên bà. Cô còn đọc sách cho bà nghe, đọc về những con người vượt qua khó khăn bệnh tật.

Nhiều lần bà vừa nghe vừa khóc vì thấy mình may mắn khi có được cô con dâu như thế. Có hôm bà giả vờ làm đổ chậu nước rồi ngồi bệt xuống đất, thậm chí còn cố tình đi vệ sinh ra quần. Nghe thấy tiếng động, cả nhà vội vã chạy vào Hoàng và anh trai đỡ lấy mẹ còn Ly vội vàng đi lấy quần thay cho bà còn bà chị dâu sợ bẩn nên đứng tránh qua 1 bên tay thì bịt mũi. Nhìn thấy thế Ly tức tối bảo:

– Nếu chị sợ bẩn sợ mùi thì tránh ra 1 bên để em rửa ráy thay đồ cho mẹ.

Mẹ chồng cô bật khóc trước sự chân tình của cô con dâu. Hôm đó bà khóc rồi kêu khổ, bà cứ hét lên:

– Để mẹ chết đi con, mẹ thật vô dụng cứ làm phiền con cái. Sống thế này thì còn khổ hơn chết con à!

– Mẹ ơi con xin mẹ đừng nói thế, mẹ đừng như vậy mà. Có chúng con ở đây, mẹ mà cứ như thế bố và bọn con sẽ buồn lắm. Mẹ hứa với con là sẽ mạnh mẽ rồi mà, con sẽ đưa mẹ đi bất cứ đâu miễn là chữa khỏi bệnh cho mẹ. Mẹ đừng bi quan mẹ nhé.

Ly ôm lấy mẹ chồng cả hai cứ thế khóc nức nở, làm cả nhà lặng người đi, còn bà chị dâu đứng bĩu môi lẩm bẩm trong miệng: “Cảm động quá nhỉ?”. Anh trai Hoàng tức giận nhìn vợ khiến cô ta im bặt miệng lại.

Sau khi tắm rửa xong xuôi cho mẹ chồng, Ly và mọi người dìu bà vào. Mấy hôm sau bố mẹ Ly bàn họp gia đình và nói ra sự thật. Lúc này bà chị dâu của Hoàng méo mặt cúi xuống còn Ly vui mừng ra mặt, cô không phải vui vì mình đã vượt qua cuộc thử lòng của mẹ chồng mà cô vui vì bà không bị mù.

Sau lần đó bố mẹ chồng bàn với nhau ai là người xứng đáng được những tài sản đáng giá đó. Dĩ nhiên ông bà sẽ sang tên cho con dâu 1 cách âm thầm không cho vợ chồng con cả biết để tránh tỵ nạnh nhau. Thấy được tấm lòng của Ly, bà mẹ chồng giàu có quí mến và yêu thương cô vô cùng.

Nếu có kiếp sau anh sẽ mang bầu và ốm nghén hộ em vợ ngốc à!

Ngày trước thấy mấy thằng bạn có con rồi đưa con đi chơi cùng em cũng khoái chí muốn có 1 đứa. Khi đó chúng cảnh cáo em có con mệt lắm nhưng em nghĩ bụng: “Ôi dào có gì đâu mà phải sợ”, nhưng giờ em biết thế nào là lễ độ rồi các bác ạ.

Chuyện là thế này đợt đó vợ em kêu em chậm kinh hai hôm rồi. Bình thường chu kỳ của em đều như vắt chanh, hôm nay chậm là có nguy cơ dính chưởng rồi. Em hồi hộp mừng mừng lo lo. Khi vợ em chậm được 1 tuần thì cô ấy nhắn tin cho em: “Lát về mua hộ em mấy que thử thai nhé”. Em nghĩ bụng: “Con mụ vợ này đến que thử thai cũng bắt mình mua là sao hả trời, nhưng thôi được vì con của bố, bố sẽ mua tất”. Em lò dò đi vào nhà thuốc rồi gãi đầu nói: “Chị ơi bán cho em 20 que thử thai”. Các bác biết không miệng con mụ bán thuốc há hốc lên: “Trời đất chú mua gì mà mua những 20 cái que thế, hay là chơi với nhiều em quá nên giờ thử đại trà à”.

Em nghĩ bụng người gì mà vô duyên: “Thế chị có bán không, mỗi 1 bà vợ thử thôi mà mua ngần đó, em mà có 1 tá cô thì em mua hết que thử thai của cả cái Hà Nội này”. Bà ta cười nắc nẻ rồi đưa cho em 10 cái thay vì 20 cái: “Chú cầm lấy mà dùng dần, 10 que tha hồ thử rồi, mua 20 que về mà vứt à”. Em nghe xong gật gù.

Tối đó con vợ em nó ngủ không được, nó chờ trời sáng để thử cho chính xác. Em chả hiểu thế nào mà mở mắt ra đã thấy 5 que nằm ngay ngắn trước mặt và con vợ em nó hét lên: “Chồng ơi, dính chưởng thật rồi”. Em đang lim dim không hiểu chuyện gì liền bật dậy: “Hả, à à vợ có thằng Tiểu Minh rồi hả”. Em tên Minh các bác ạ.

Vợ em nguýt: “Chưa biết được thằng hay con nhưng có là sướng rồi, dào này bạn em lắm đứa tịt lắm”. Ôi dào cảm giác được làm bố nó cứ lâng lâng trên mây, lên cơ quan thay vì vào facebook ngắm gái đẹp thì em nhọn mong tra ông gút gồ đủ các thể loại liên quan đến bà bầu các bác ạ.

Nhưng nụ cười của em nó trở nên méo mó khi vợ em bắt đầu ốm nghén. Nửa đêm đang ngủ ngon, trời thì mưa gió con vợ em nó đạp đạp em liền cáu: “Em nhịn chút đi, bác sĩ bảo phải nhịn không lại ảnh hưởng tới con. Anh cũng đang thèm lắm đây”. Vợ em nó phán 1 câu xanh rờn: “Em thèm chè chát quá, chứ anh thì có cho em cũng không thèm động đến”.

- Trời ơi, giờ anh kiếm đâu ra nước chè chát bây giờ.

- Em không biết đâu, anh không tìm cho em là em chết đấy.

- Ây gu, em đội mưa đội gió đi gõ cửa từng nhà đến là bách nhục. May mà đầu ngõ có 1 bác vẫn còn 1 ít nhưng sắp thiu.

Lúc đó em tặc lưỡi: “Thà thiu còn hơn không có, nên lại đưa về cho vợ uống”. Vợ em ốm nghén quái dị lắm, ngửi gì cũng nôn, cơm cũng không ăn được, gạo cũng không ngửi được. Mấy tháng nay em trung thành với món bún, ăn nhiều đến mức người em sắp thành sợi bún rồi. Sau 2 tháng ốm nghén vợ em nó thành 1 bộ hài cốt di động các bác ạ, sao em thấy bà bầu cơ quan em to khỏe lắm mà con vợ em trông nó thảm hại thế các bác nhỉ. Vợ em nghén nhưng khổ nỗi lại hay đòi ăn đêm, nhiều hôm đang ngủ bị vợ đá dậy chạy rẽ đất, nên giờ cứ hễ vợ chạm vào phát là em bật dậy theo quán tính. Có hôm là vợ nó trở mình nó đạp nhầm thôi các bác ạ, em sợ toát mồ hôi.
Từ ngày có con, vợ em nó ôm nhà vệ sinh nhiều hơn là ôm em. Nhìn vợ mà em xót xa lắm, từ 1 người chồng được vợ cưng chiều, đời trai phơi phới giờ đây em biến thành ô sin đa di năng, chỉ cần vợ ới 1 phát dù có đang đi vệ sinh thì em cũng phải xách quần chạy. Đùa chứ có thêm đứa con đời nó vui nhộn thật, trước đây em quần áo bóng lộn giày tây bóng loáng thì giờ em cứ đi đôi tông lào chạy cho nhanh. Vợ em từ ngày có con cứ nhìn thấy son phấn là nôn.

Có bầu nó hay thế chứ lị, trước thì bả cả tạ phấn son lên mặt hôm nào chưa bả được thì có kiêng ra khỏi nhà cũng sống chết quay vào bằng được. Ấy vậy mà giờ có bầu thật là vi diệu, vợ em nói không với son phấn 1 cách triệt để phần vì sợ ảnh hưởng tới sức khỏe của con, phần vì ốm nghén. Em hôn vợ cũng không còn sợ ăn hóa chất nữa rồi.

Nhiều khi thấy vợ đau nhức, thân xác tiêu điều mà em thấy thương quá. Mấy được mấy tháng thôi mà em thấy thấm thía làm phụ nữ nó vất vả và hi sinh nhiều thế nào. Giờ em thấy thương vợ gấp bội, nhiều lúc chỉ muốn nói với vợ: “Nếu có kiếp sau anh sẽ mang bầu và nghén hộ em vợ à!”.