Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts

Tuổi 28 chông chênh giữa cuộc đời

28 chưa đủ tuổi để viết về cuộc đời! Tôi chỉ viết về cách nhìn đời của 28 thôi, tôi 28 và cách nhìn của tôi khác cách nhìn của bạn, vì hoàn cảnh của ta khác nhau. Trang giấy của tôi viết được 28 năm với rất nhiều cảm xúc, một chút vui, một chút buồn có nước mắt và cũng có nỗi đau. 28 tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và làm những điều mà tôi thích.

Lúc sinh ra ta như trang giấy trắng, phẳng phiu và sạch sẽ, ngày này qua tháng khác nét bút tạo nên cuộc đời. Người ta bảo hoàn cảnh tạo nên tính cách, có thể đúng với người này nhưng không đúng với người kia. Tôi chỉ nói theo cảm nhận của tôi thôi nhé! Tôi thấy đúng các bạn ạ! Tính cách hình thành từ lúc nhỏ, môi trường tạo nên tính cách, chính thời gian đã nuôi dưỡng tính cách đó.

Im lặng quá lâu! Chịu đựng quá nhiều, giấu đi những giọt nước mắt, cả những tổn thương. Tôi sống như vậy trong 28 năm qua, giờ cho tôi kể về cuộc đời tôi một thoáng. Lên 8 tuổi cha mất, mất mát đầu đời, tôi hiểu tôi biết chẳng hiểu sao cô bé lớp hai lại hiểu nhiều đến thế. Thế là tôi không còn cha nữa, sống với mẹ chị và em, cuộc sống chẳng dễ dàng gì. Tôi sống với một nỗi sợ, sợ mẹ đi theo ba bỏ lại ba chị em bơ vơ như thế, sợ mẹ buồn, mẹ khóc… quá nhiều những nỗi sợ đối với tâm hồn 8 tuổi như tôi. Cũng từ đây tính cách hình thành. 35 tuổi một mình mẹ chèo lái nuôi ba chị em, ba chị em tôi cũng phấn đấu rất nhiều để vượt qua điều đó.


23 tuổi ra trường với những ước mơ, nhiệt huyết, niềm đam mê và tâm hồn tuổi trẻ. Bước ra cái thế giới to, khó khăn chồng chất khó khăn, cuộc sống vội vã, lòng người lại khó đoán. Và ước mơ, hoài bão đó dần dần nguôi đi, nhưng chưa tắt hẳn vẫn còn nhen nhóm nhưng không đủ mạnh như lúc bắt đầu.

28 không còn màu hồng như xưa nữa. Vẫn rong ruổi khắp mọi nẻo đường tìm cho mình một công việc phù hợp. Thấy thương mẹ, 28 năm qua hình như tôi vẫn chưa thấy nụ cười trong ánh mắt mẹ. Mẹ à! con vẫn luôn cố gắng chỉ là may mắn chưa tìm thấy con thôi. Mẹ à! Sau nước mắt là nụ cười mẹ nhé, đất khô cằn sẽ cho nhiều quả ngọt. Hạnh phúc không nằm ở cuối con đường mà hạnh phúc nằm ngay bên con mẹ ạ. Mẹ chính là niềm hạnh phúc lớn lao. Còn hạnh phúc kia chắc lạc đường ở một nơi nào đó hoặc là tìm con lâu quá nên dừng chân nghỉ cũng nên, cũng có thể tại trời mưa nên chưa đến kịp.

Buông! 5 năm cho một mối quan hệ không màu hồng và chưa bao giờ là màu hồng cả, không vật chất cũng chẳng đòi hỏi gì chỉ là thấy thương nhau và đi bên nhau lâu đến vậy. Thương nhau quá nên buông tay, khi tình yêu và tình thương còn nhiều quá. Nhưng đó là định mệnh.

28 chưa đủ tuổi để viết về cuộc đời! Tôi chỉ viết về cách nhìn đời của 28 thôi, tôi 28 và cách nhìn của tôi khác cách nhìn của bạn, vì hoàn cảnh của ta khác nhau. Trang giấy của tôi viết được 28 năm với rất nhiều cảm xúc, một chút vui, một chút buồn có nước mắt và cũng có nỗi đau. 28 tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và làm những điều mà tôi thích.

28 tuổi vẫn chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống, lơ lửng giữa cuộc hành trình và nhiều khi thấy mình như người bộ hành mất phương hướng, đứng giữa ngã đường chẳng biết bước về đâu.

28 vẫn luôn cố gắng.


Những lý lẽ chỉ con gái cho là đương nhiên khi yêu

Khi giận nhau, con trai luôn là người làm hòa trước hoặc nhận hết những lỗi lầm về mình, nên con gái thường nghĩ đấy là chuyện đương nhiên. Ai bảo lúc hai người giận dỗi con trai luôn phải là người chủ động làm hòa?


1. Mình luôn là số 1

Khi yêu con gái luôn cho rằng mình là cái rốn của vũ trụ, là số 1 đối với các chàng. Và chàng sẽ phải luôn luôn ở bên cạnh bạn, sẵn sàng vượt qua mọi chông gai vì bạn. Và đôi khi, bạn phớt lờ đám chiến hữu của chàng và luôn cho rằng họ luôn nằm ở vị trí phía sau mình.

Nhưng các bạn lại không biết rằng suy nghĩ đó là vô cùng ảo tưởng và hiện thực cuộc sống hoàn toàn khác với những điều bạn nghĩ. Các chàng có thể yêu bạn rất nhiều nhưng không thể vì bạn mà hi sinh tất cả, họ còn gia đình, sự nghiệp và “n” thứ khác. Dù rất muốn quan tâm đến người yêu nhưng chàng cũng không thể bên cạnh bạn tất cả những lúc bạn cần, mọi lúc mọi nơi bởi anh ấy không phải là thần thánh… Và bạn biết không, chàng có thể coi trọng bạn nhưng sẽ chẳng bao giờ xem nhẹ những đứa bạn thân bởi đơn giản họ là một phần quan trọng trong cuộc sống của chàng. Trong những khó khăn, vấp váp mà chàng phải đối diện – những người bạn ấy luôn có mặt .

2. Khi giận dỗi chàng sẽ phải là người chủ động làm hòa

Khi giận nhau, con trai luôn là người làm hòa trước hoặc nhận hết những lỗi lầm về mình, nên con gái thường nghĩ đấy là chuyện đương nhiên. Ai bảo lúc hai người giận dỗi con trai luôn phải là người chủ động làm hòa?

Đôi khi có thể vì chàng sai, hoặc muốn nhường bạn nên sẵn sàng chủ động trong việc làm hòa. Nhưng không phải lúc nào cũng thế đâu con gái nhé!

3. Dọa chia tay, chàng sẽ sợ “xanh mặt”

Tình cảm của hai bạn, không thể tránh những cuộc tranh cãi, những bất đồng về quan điểm. Nó sẽ được giải quyết dễ dàng nếu cả hai bình tĩnh nhìn nhận vấn đề, hoặc có một người đứng ra nhận sai. Nhưng mọi chuyện đôi khi sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều khi ai cũng cho rằng mình có lí, lỗi lầm thuộc về người kia. Và nhiều nàng, lựa chọn biện pháp “dọa chia tay” để giải quyết vấn đề. Điều này, trong một số trường hợp sẽ có tác dụng nhưng không phải tất cả đâu nhé.

Các nàng tự cho đây là thứ vũ khí lợi hại, “bách chiến bách thắng” nhưng không phải thế đâu con gái ạ. Các chàng nhân nhượng với bạn, có thể vì yêu nên không muốn sự việc đi quá xa. Nhưng các chàng trai sẽ nghĩ gì khi bạn gái cứ hơi tí là đòi chia tay? Chàng sẽ cho rằng bạn không trân trọng tình cảm của hai người và bạn là một cô gái chẳng bao giờ chịu nói lí lẽ. Họ cũng sẽ đặt ra câu hỏi rằng “tình cảm của bạn dành cho họ có thật sự nghiêm túc”. Vậy nên, con gái hãy biết nhu biết cương đúng lúc thì mới làm tình yêu của con trai ngày càng bền chặt thêm!

Bài học hôn nhân quý giá từ cô vợ trẻ và tỷ phú già 57 tuổi

Cuộc hôn nhân giữa đại gia và cô gái trẻ thường gắn liền với tiền bạc và lần này cũng vậy, cô vợ đã có cách dùng tiền khiến nhiều người phải ngẫm


Chuyện một đại gia giàu có lấy được cô vợ trẻ chỉ đáng tuổi con – cháu, âu cũng là điều xưa nay chẳng lấy gì làm lạ. Và người đời cũng thường tặc lưỡi với những câu chuyện như thế với cái kết liên quan đến 1 chữ “tiền”. Rõ ràng, cuộc hôn nhân chỉ được xây dựng trên cơ sở tiền bạc thì thật khó có thể lâu bền.

Nhưng nếu biết cách sử dụng đồng tiền một cách hợp lý và bao hàm cả tình yêu thương, lo toan trong cách dùng tiền thì câu chuyện hoàn toàn có thể đi sang một chiều hướng khác.

Câu chuyện lần này nói về một cô gái trẻ tuổi mới 18, lấy một ông chồng đại gia đã 57 tuổi. Nhưng rồi một ngày, cơ đồ sau bao năm của ông chồng đổ sập và rồi….

Sau khi người vợ đầu tiên của người triệu phú qua đời, ông đã kết hôn với một sinh viên đại học 18 tuổi bất chấp sự ngăn cản kịch liệt từ 2 phía. Một bên cho rằng cô gái chỉ lợi dụng ông, bên còn lại đinh ninh ông chỉ là “trâu già thích gặm cỏ non”. Kết hôn rồi mỗi tháng ông đưa cô tiền chi tiêu đến hơn 300 triệu. Cô gái lại quen biết một quản lý khách hàng của công ty bảo hiểm, nên đã mua bảo hiểm trị giá hơn… 3 tỷ đồng.

Sau một lần đầu tư kinh doanh thất bại, tất cả tài sản của người đàn ông giàu có này đã bị tịch thu để trả nợ, sau khi về nhà ông buồn bã nói với cô gái:

“Anh đã bị phá sản rồi, không có sức để nuôi em nữa, thậm chí đến cả xe của em cũng đã bị tịch thu, em hãy đi tìm một người đàn ông khác để kết hôn đi!”.

Cô gái nói: “Anh vẫn còn yêu em chứ?”

Người đàn ông trả lời: “Anh đã không đủ điều kiện để yêu em nữa”.

Cô gái nói tiếp: “Em đã mua bảo hiểm với mệnh giá là 3 tỷ, em được biết là khoản tiền này sẽ không thể bị đóng băng, không thể tịch thu.Nếu có việc gấp cần dùng vẫn có thể vay khẩn cấp, chúng ta có thể sử dụng số tiền này để bắt đầu lại từ đầu, ngày mai hãy cùng em đi lấy”.

Sau đó, người đàn ông này đã dùng số tiền 3 tỷ đồng đó cho vay biến thành số tiền cực kỳ khổng lồ để xây dựng lại doanh nghiệp của mình chỉ trong một vài năm sau.

Người đàn ông thành công này sau khi đã trải qua kinh nghiệm sương gió đã nói:
– Tôi có một người vợ ngu ngốc. Tôi vốn có hai giỏ trứng, người vợ ngốc nghếch của tôi đã bí mật lấy ra 2 quả mỗi ngày để giấu ở một nơi khác! Đột nhiên một ngày, hai giỏ trứng này đều bị vỡ hết, cô vợ đã đưa cho tôi những quả trứng mà mỗi ngày bí mật lấy ra để giúp tôi thu về được hai giỏ trứng gốc như ban đầu…!

Vậy bạn có phải là “người vợ ngốc nghếch” không? Bạn có hy vọng muốn có một “người vợ ngốc nghếch” như vậy không?

Người phụ nữ có tâm và thân ngay thẳng, nhân từ, tốt bụng, sẽ mang lại cho gia đình và thế hệ tương lai phúc đức vô tận, giúp tránh những điều không tốt hay tai ương cho gia đình.

Vì vậy, người xưa thường nói: “một người phụ nữ tốt sẽ mang tới thịnh vượng cho ba thế hệ, người phụ nữ xấu sẽ làm hại đến ba thế hệ”

Người đàn ông có thể là trụ cột và là người làm ra của cải vật chất nuôi gia đình. Nhưng nếu thiếu bàn tay của người phụ nữ chính chắn, đôn hậu thì tất cả những gì gầy dựng được ấy chưa chắc sẽ giữ được.”

Chồng ơi! Bồ rủ anh đi nhà nghỉ này, có đi không để trả lời

“Chồng ơi có bồ nhắn tin hẹn đi nhà nghỉ này, có đi không để còn trả lời nào”. Chồng lon ton chạy vào mặt cắt không ra máu: “Em nói vớ vẩn gì vậy? Bồ nào, hẹn đi đâu. Anh làm gì có con bồ nào?”….



Hôm nay vô tình đọc được bài báo Bà xã ơi! Người yêu cũ của em gọi này khiến tôi lại nhớ đến câu chuyên của mình. Tôi thấy nhân vật nữ trong câu chuyện đó là người phụ nữ hạnh phúc vì tôi cảm nhận được chồng bạn rất yêu vợ dù ghen nhưng vẫn tôn trọng quyền riêng tư của vợ, không ích kỷ với vợ vì cho cô ấy đi gặp người cũ.

Còn câu chuyện của tôi lại oái ăm hơn, cô nhân viên mới của chồng không phải hẹn gặp nói chuyện hay hỏi công việc mà là hẹn đi… nhà nghỉ.

Chồng tôi là người đàn anh bảnh trai, ga lặng và làm việc khá nhiệt tình. Chúng tôi yêu nhau nhân đợt công ty bố tôi tổ chức tiệc và mời các đối tác đến dự trong số đó có anh. Tôi khá chú ý đến anh vì còn ít tuổi mà đã lập được công ty gỗ cho riêng mình.

Anh cũng đến chúc rượu và làm quen với tôi, ngày đó tôi là trợ lý làm việc trong công ty của bố. Sau dịp đó anh mời tôi đi ăn rồi tán tỉnh. Sau một thời gian chúng tôi yêu nhau và kết hôn trong niềm vui hân hoan chúc phúc của mọi người.

Chúng tôi sống với nhau khá hạnh phúc, đến nay cũng đã được hơn 3 năm. Con trai chúng tôi đã biết đi, nó rất đáng yêu và thông minh. Chồng tôi đẹp trai lại có chút tiền nên tôi biết anh có rất nhiều cô gái vây quanh, đàn ông vây quanh tôi cũng không ít vì tôi cũng thuộc dạng tiểu thư xinh đẹp chứ không kém cạnh gì chồng. Nhưng có lẽ cả hai đều ý thức được gia đình có ý nghĩa như thế nào.

Lấy nhau về, tôi vẫn làm cho công ty của bố, nhiều lần chồng bảo tôi về giúp đỡ anh nhưng tính tôi ngại vợ chồng va chạm nên từ chối. Chồng cũng ngoan sáng đưa vợ đi làm chiều đón vợ về, hôm nào chồng bảo tối phải đi tiếp khách thì tôi đi ô tô riêng. Nhìn chúng tôi hạnh phúc bên nhau khiến bạn bè phải trầm trồ ngưỡng mộ.

Tôi xin quay lại câu chuyện cô nhân viên nhắn tin gạ gẫm chồng. Cách đây vài tháng, chồng bảo là bên anh mới tuyển thêm người. Tôi còn đùa:

– Chắc toàn chân dài nhỉ?

Anh cười:

– Dài ngắn gì anh đâu quan tâm cứ làm được việc là được.

Tôi nguýt chồng với vẻ không tin tưởng rồi cười. Hôm trước lúc chồng đang vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân, tôi với Bi ôm Ipad chơi. Bỗng có tin nhắn gửi đến trong zalo của chồng với cái tên chồng lưu là Hương.nhân viên. Tôi nghĩ bụng chắc là cô nhân viên mới. Để xem cô ta nhắn gì, tôi đưa con trai điện thoại để chơi còn tôi ôm Ipad đọc tin nhắn với tâm thế hồi hộp.

– Chào sếp, sếp đang làm gì đấy ạ?

Tôi đóng vai chồng nhắn tin lại:

– Ừ anh đang xem ti vi.

– Với ai ạ?

– Một mình, còn em? Em nhắn tin cho anh có việc gì không?

– Em cũng đang nằm xem ti vi một mình, thế vợ con anh đâu. Em thấy nhớ anh nên nhắn tin không được à.

Tôi hơi nghi ngờ, nhắn tin để thử.

– Nhớ anh ư? Ừ vợ con anh đi về bên ngoại vài hôm.

– Em nhớ anh thật mà, vừa đến công ty em đã rất để ý đến anh rồi.

Vậy à! Anh có sức hút vậy sao.

– Dĩ nhiên rồi, em mê anh từ lần đầu gặp nhưng giờ mới dám thổ lộ.

Tôi thở phào, hẳn là giờ mới thổ lộ, chắc mối quan hệ này chưa có từ trước.

– Vậy à, nhưng anh đã có gia đình.

– Anh không thích em à? Có gia đình thì sao chứ, em yêu anh nên em mặc kệ. Em ở mình buồn quá, anh qua với em đi.

– Qua đâu?

– Qua chỗ em ở hoặc nếu anh muốn mình có thể đi nơi khác?

– Nơi khác? Ý em là??

– Biết rồi còn hỏi, em thực sự rất yêu anh. Anh đến đi em thấy cô đơn lắm.

– Ừ vợ con đi vắng anh cũng thấy trống trải cô đơn, hay em đến khách sạn X ở ngoại thành đi, lát anh đến.

– Sao anh không đón em, mà sao hẹn xa vậy anh?

– Ừ ở xa mới không ai biết, anh đón em lỡ ai thấy được lại không hay. Em chịu khó đi tắc xi đến đó, tý lên anh thanh toán cho em sau.

– Vâng! Anh nhớ đi luôn nhé, em chờ anh.

– Ok cưng!

Haha tôi cho cô ta leo cây cho biết mặt đồ con gái gạ gẫm chồng người khác không biết xấu hổ, lúc này tôi mới bảo:

– Chồng ơi, bồ của anh hẹn anh đi nhà nghỉ này vào mà trả lời.

Chồng cong đít chạy vào, lo lắng

– Em nói vớ vẩn gì vậy? bồ nào, hẹn đi đâu. Anh làm gì có con bồ nào?

Nhìn mặt chồng em vừa buồn cười vừa tức, em giả vờ ôm khư khư cái ipad rồi khóc:

– Anh còn bảo không có gì ư? Sao để đến mức nửa đêm nó hẹn đi nhà nghỉ thế này. Anh giải thích đi.

– Ai hẹn, em nói rõ đi.

– Cô Hương nhân viên mới của anh chứ ai.

– Trời ạ! Anh thề với em, Hương hay Hoa gì đó anh chưa bao giờ qua lại hay có tình ý gì. Đưa Ipad đây anh xem nào.

– Xem gì mà xem, nó hẹn anh ở khách sạn X anh đi đi.

– Em điên à! Anh không có gì thật mà. Một bà vợ còn chăm chưa nổi thì sức đâu mà chăm nhân tình.

Nhìn chồng rối rít xin lỗi ỉ ôi khiến em cũng buồn cười, em đưa Ipad cho chồng đọc rồi chồng nói:

– Đấy thấy chưa? Anh bảo anh không có gì với cô ta mà.

Giờ anh định thế nào?

– Thế nào là thế nào?

Tôi trợn mắt lên

– Ừ thì em lỡ cho người ta leo cây rồi con gì, để mai anh cho cô ta nghỉ việc.

– Nhớ đấy, chiều mai tới em kiểm tra.

– Ừ được rồi.

– Có tiếc không?

– Tiếc cái gì, thôi tắt máy đi ngủ.

– Ngủ được không đấy, người đẹp đang chờ kia kìa?

– Em vớ vẩn quá, ngủ đi mai còn dậy đi làm.

Chồng ôm tôi vào lòng rồi ngủ say, thỉnh thoảng tôi ngó dậy xem chồng có thao thức không? Nhưng anh ấy ngủ còn ngáy rõ to khiến tôi phì cười. Tự nhiên thấy yêu chồng rất nhiều và cũng thấy sợ mất chồng quá.

Hôm sau cô nhân viên bị cho leo cây tức tối đến gặp sếp hỏi lý do tại sao không đến chỗ hẹn. Chồng tôi thông báo là:

Chính vợ tôi là người nhắn tin, tôi rất tiếc về vụ việc đấy. Sáng nay tôi mới nghe vợ kể lại.

Cô ta xấu hổ bỏ ra ngoài, chiều đến trưởng phòng gặp riêng cô ấy và kết quả là cô ta bị cho thôi việc. Chồng kể lại mọi chuyện khiến tôi buồn cười. Sau lần đó tôi cảnh giác hơn, chồng mình có thế yêu mình nhưng ngoài kia đầy có đầy người phụ nữ muốn dang tay chào đón, ôm lấy chồng mình. Vậy nên biết giữ gìn vẫn tốt hơn.

Ngủ với sếp một đêm, tôi sướng một đời

Ngủ với sếp để được thăng tiến

Ngày đó, khi bước chân vào công ty, tôi đã tự tin rằng mình là người có năng lực. Nhưng đúng là, ở một số nơi làm việc, năng lực chỉ là một phần rất nhỏ. Quan trọng nhất là phải biết chiều lòng sếp, khiến sếp vui, nhất là mấy ông sếp tuổi xế chiều.

Trước khi tôi vào công ty ấy, có một cô gái tên là Hạnh, được sếp rất trọng dụng. Dù đó chỉ là cô thư kí văn phòng, phụ trách việc máy bay, việc đặt vé, xếp lịch trực cho sếp, hay xếp các cuộc hẹn, cuộc họp nhưng lại được sếp yêu quý lắm. Vì cô ta trông thì có vẻ xinh xắn, ăn nói lại dễ nghe, được cái là thân hình rất hấp dẫn. Nếu so với tôi, về nhan sắc và vóc dáng thì có vẻ cô ta không bằng.

Và đó có lẽ cũng là lý do cô ta ghét tôi ngay từ khi tôi bước chân vào văn phòng này và lại làm được cái vị trí trợ lý việc khách hàng của sếp. Hạnh có vẻ không hài lòng vì sợ vẻ đẹp trội hơn hẳn, vóc dáng co ráo hơn hẳn của tôi sẽ khiến cô ta bị ‘out’ ngay lập tức. Nên khi tôi vừa vào được một tuần, Hạnh đã gằn giọng ra vẻ đàn chị, dạy bảo đàn em phải thế này, thế kia.


Tôi mặc kệ, tôi vốn chẳng phải sợ ai, không phải luồn cúi ai nhất là những người gọi là ‘ma cũ’. Tôi chỉ làm việc của mình. Tôi cũng hết lòng quan tâm, phục vụ sếp, chỉ cần là sếp yêu cầu. Thử hỏi, có nhân viên nào lại không mong được sếp yêu quý?

Ban đầu, tôi cũng hơi sợ ánh nhìn của sếp dành cho mình. Vì tôi nghĩ, cái cảnh ngoại tình công sở tôi đã ngán lắm rồi. Nhưng lại nghe tin, cô Hạnh kia trước cũng từng cặp kè với sếp nhưng từ ngày có tôi vào, sếp lơ là hẳn cô ta. Thế nên cô ta càng tức tôi. Sau đó, tôi biết, sếp đã bỏ vợ, giờ đang sống độc thân. Đã mấy năm nay như thế nhưng chưa có ý định cưới ai làm vợ. Vì sếp sợ toàn là những cô moi tiền của ông ta, chẳng cô nào lọt vào tầm ngắm cả.

Khi biết chuyện đó, tôi đã thoáng nghĩ. Hay là mình tán tỉnh sếp, việc đó đâu phải là tội lỗi gì. Lấy người từng có vợ thì đã sao, ông ta còn có ý với mình, còn có thể lo cho mình mọi thứ, tội gì không. Và tôi đã lập kế hoạch ‘cưa sếp’, quyết tâm trở thành người đàn bà của sếp một cách danh chính ngôn thuận, thế thì tôi có thể đường đường chính chính làm bà giám đốc.

Ai ngờ chài được sếp làm chồng

Thời gian đó, tôi phải sống cô độc vì chống lại người tên là Hạnh kia. Công ty toàn người cũ, chẳng ai quý cô Hạnh vì họ biết rõ cô ta cặp kè với sếp. Nhưng nếu nói để đứng về phía một người mới như tôi thì chưa phải lúc. Họ đâu dám làm vậy, dù sao thì cô Hạnh kia cũng từng là bồ của sếp, cũng có tiếng nói nhất ở công ty này.

Nhưng giờ thì mọi thứ đã thay đổi. Sếp thường xuyên gọi tôi vào, giao cho tôi những công việc quan trọng. Thậm chí, sếp còn đồng ý cho tôi chi một khoản tiền lớn cho các hợp đồng của đối tác mà không hề nghi ngờ gì tôi cả. Mấy việc của Hạnh trước đây làm, có khi sếp nhờ luôn tôi vì nói tin tưởng tôi hơn.

Thực ra, năng lực của tôi rất tốt, ngoại ngữ nói tốt nhưng cũng cần phải có mối quan hệ tốt thì mới làm được việc. Vừa được lòng sếp vừa làm được việc, tôi nhanh chóng được sếp để ý và giới thiệu với rất nhiều đối tác. Từ một cô nhân viên bình thường, giờ tôi đã trở thành người nổi tiếng, nhiều khách quan biết đến bởi cách giao tiếp mạnh dạn và có phần sắc sảo, thông minh.

Tôi không tự khen mình nhưng công việc kinh doanh với tôi không có gì khó, tôi đã có mấy năm kinh nghiệm. Vả lại, nhìn tôi xinh đẹp nên nhiều khách hàng cũng vì đó mà xao lòng. Nhiều người cũng có ý với tôi nhưng đa số họ đều có vợ con rồi nên tôi không muốn xen vào hạnh phúc của người khác. Chỉ đến khi tôi thấy sếp có ý với tôi, tôi đã muốn ngã vào vòng tay người đàn ông bỏ vợ này. Hi vọng hạnh phúc lần hai sẽ giúp sếp nhận ra được giá trị thực của hạnh phúc hơn.

Hôm ấy, sếp rủ tôi đi công tác cùng. Tôi biết, chuyến đi ấy nhất định sẽ có chuyện. Và nằm trong dự đoán của tôi, sếp đã thuê chung phòng với tôi. Tôi biết ý đồ của sếp nên cũng nhanh nhẹn phản kháng. Nhưng thật may, ngay hôm đó tôi nhận được lời tỏ tình của ông. Và chúng tôi đã yêu nhau từ đó.

Bây giờ chúng tôi đã là vợ chồng hơn 1 năm rồi. Còn cô Hạnh đã nghỉ việc. Tôi không tự hào nhưng đúng là, con gái ai cũng mong được như tôi, hoặc là mong hơn nữa. Tôi cũng muốn ổn định, muốn lấy chồng tốt, có gì đâu. Thế nên, tôi chọn người đàn ông từng có vợ này cũng không phải là tội lỗi. Việc tôi tiếp cận sếp của mình, giờ là chồng tôi cũng là một cách chính đáng, cách cưa đổ đàn ông của phụ nữ.

Có thể nhiều người sẽ nghĩ tôi không hay, nhưng có gì đâu, giờ tôi là vợ của giám đốc, là người giàu có và quyền lực, ai cũng nể trọng, vì thực sự, tôi chẳng làm gì sai cả, cũng không đối xử tệ với ai. Chỉ là, nhìn tôi trẻ quá nhiều so với chồng nên họ xì xào, dị nghị mà thôi! Nhưng có quan trọng gì đâu, chỉ cần là mình hạnh phúc, viên mãn…

Cô gái đau khổ khi mất người yêu vào tay bạn thân chỉ trong 1 đêm

Chỉ trong 1 khoảnh khắc cô gái phát hiện mình đã mất người yêu 3 năm trời vào tay cô bạn thân.

Câu chuyện tình éo le này được chính facebooker Tuệ Nhi đăng tải trên trang cá nhân. Nhân vật chính trong câu chuyện là người yêu của Tuệ Nhi, một cô gái đang đau khổ vì bị người yêu phản bội và đi cưới chính người bạn thân lâu nay của anh ta.

Trong một lần cãi vã với người yêu, vì buồn mà anh chàng đã đi tìm sự an ủi từ cô bạn thân lâu năm và rồi trong 1 khoảnh khắc xao lòng, họ đã để mọi chuyện đi qua xa…

Câu chuyện sau khi được đăng tải đã thu hút được rất nhiều sự quan tâm và bình luận của người đọc.


Dưới đây là nội dung đoạn chia sẻ của Tuệ Nhi:

“Đêm qua cô em gái nhắn tin :

– Chị ơi em chia tay người yêu rồi

Mình vu vơ nhắn lại :

– Vậy à, tao lạ gì chúng mày chắc được mấy hôm

– Không lần này thật chị à, nó sắp lấy vợ rồi

Mình đang rít trà sữa mà suýt nữa trân châu bay lên tận mũi đấy.

– Đùa chị à, cái thằng yêu mày lên bờ xuống ruộng suốt 3 năm như thế mà cũng đứt được sao?

– Thật đấy chị, nó làm người ta có thai rồi không cưới sao được.

À vâng lần này thì không phải suýt nữa, trân trâu với trà sữa ngược thẳng lên não luôn.

– Ối giời thế nó cắm sừng lên đầu mày từ bao giờ mà cứ im ỉm thế hả em?

– Có ai ngờ đâu chị , em với nó cãi nhau em đòi chia tay. Cứ lằng nhằng như vậy được hai tuần. 3 hôm trước thấy tình trạng ổn hơn thì bắt đầu nói chuyện lại bình thường. Rồi tự nhiên nó xin lỗi em, bảo em tha thứ cho nó vì nó không thể tiếp tục yêu em được nữa .

– Ừ thế con nào cướp người yêu mày ?

– Em không tin nổi chị à, là con bạn thân của nó em mới sốc chứ !

– Ôi mẹ ơi, con Ngân bạn thân từ hồi cấp ba của nó hả? Chị tưởng chúng nó chỉ đi phượt cùng nhau, thân cái kiểu quái gì mà lên giường cùng nhau nữa vậy.

– Thế đấy chị , em giận nó không nhắn tin nói chuyện gì cả. Nó kêu buồn, con Ngân thì người yêu mới đi Anh du học cũng buồn. Chúng nó gạ nhau nhập đoàn đi phượt rượu say rồi ngủ với nhau luôn.

– {…} Rồi sao nữa ?

– Thì con Ngân có bầu không muốn bỏ, thằng kia nói với em dù sao cũng là bạn thân nên không thể vô trách nhiệm với nhau được….đắng quá chị à.

– Đúng là trò đời , chị đã nhắc mày rồi thời đại loạn đạo này bạn thân với em kết nghĩa chúng nó còn nguy hiểm hơn cua ghẹ kẹt nét nhiều. Mình chưa kịp giận thì chúng nó đã xả thân vào ôm ấp an ủi, hàn gắn thì ít mà chọc gậy thì nhiều .

Thôi số đen thì đành chịu coi như một bài học bị phũ thì mới bớt tin người. Đời còn dài chúng nó vui vẻ sống với nhau được thì mình phải vui vẻ gấp 10 mà sống tiếp được em ạ!

*** Tôi đồng ý rằng “tình thân cũng không bằng tri kỷ”, nhưng “bạn” phải theo đúng nghĩa trong sáng của “bạn” nhé.

Sống chết hoạn nạn cùng nhau ok. Nhưng mấy cô best làm ơn đừng “xả thân” nằm ngửa để chia sẻ cảm xúc với người yêu của người ta một cách vô tư như vậy. Đừng nhân danh ” tình bạn ” mà vượt quá giới hạn cầm tay, ” thân” theo đúng nghĩa của loài người chứ không phải của loài khỉ nghe chưa.

Ngừng cơ hội ngừng la liếm đi!

…Chỉ vì buồn , vì cô đơn, vì rượu vì lỡ….dù là vì bất kì một lý do nào đi nữa tôi cũng thấy thứ tình cảm đó thật rẻ tiền và nực cười lắm!”

Tháng 12 ấy có thấy nắng về trong gió đông

Bầu trời chẳng còn cái u ám như ngày mưa hôm qua nữa, những tia nắng đầu tiên cố len mình qua đám mây xám già nua, nhảy nhót tung tăng xuống chiếu thẳng vào căn phòng, sáng bừng cả góc nhỏ. Trong cái gió lạnh ấy tôi thấy có chút cô đơn đang hờn dỗi. Nhưng rồi bỗng chốc chúng mỉm cười vờn theo mây bay đi. Còn những tia nắng đang đành hanh bắt nạt góc u ám trong lòng tôi.


Tháng 12 có những ngày đầy gió.


Vén màn cửa sổ lên, để cho từng cơn gió nhẹ nhàng lùa vào làm lung lay mấy cành hoa cúc họa mi nơi góc bàn. Gió ấy, tưởng nhẹ nhàng đến thế mà vẫn mang vào đây cái hơi lạnh khẽ khàng của mùa đông. Cái lạnh đầu đông không quá giá buốt để tôi thấy tê tái. Nhưng chính cái lạnh se sẽ ấy mới khiến tâm hồn tôi hanh hao trống trải. Một chút lạnh thôi cũng đủ khiến cho nỗi cô đơn như lấp đầy những khoảng trống trong lòng.

Tôi ao ước mùa đông nhanh đến, muốn co mình trong cái áo vừa dài vừa rộng. Chỉ có như thế mới thấy mình bớt đi lẻ loi. Tôi thường tự huyễn hoặc mình rằng rất ấm áp trong cái áo bông xù ấy mà sẽ chẳng cần đến một vòng ôm của ai hết. Hay đôi khi lại nghĩ rằng mình đang hạnh phúc trong cái khoảng trời riêng bé nhỏ mà chẳng cần biết đến những bận rộn ngoài kia. Mặc cho ngoài trời đông đầy gió.

Những cơn gió từng đợt từng đợt ùa vào khiến căn phòng trong phút chốc cũng trở nên lạnh lẽo hơn. Ôm tách cà phê nóng trên tay mà hít hà vị thơm lừng đang có len mình trong cái lạnh, cũng chẳng buồn mà nghĩ đến cô đơn. Chỉ thấy đâu đó phảng phất những hoài niệm của những ngày đông năm trước. Những ngày đông đầy gió ấy đã từng có những yêu thương như chưa hề xa cách vậy

Tháng 12 có những ngày mưa dầm dề ủ dột.


Tôi đã từng nghĩ tháng 12 sẽ là những ngày âm u, đầy mưa và lạnh lẽo. Những cơn mưa theo bám đến cả trong đêm dài. Tiếng mưa rơi rả rích nhẹ nhàng và buồn bã. Cuộn mình trong chăn để ngăn cái giá rét, nhưng tôi cũng thấy mình đang chạy trốn nỗi cô đơn.

Tôi đôi khi tự cuộn mình trong nỗi buồn vu vơ người ta vẫn hay gặp phải. Bất chợt đó là chiếc chuông gió vẫn kêu leng keng bên cửa sổ mỗi khi gió đông ùa vào.

Leng keng. Leng keng.

Như nhắc nhở, như nhớ thương những ngày tôi hạnh phúc. Anh chưa từng nói sẽ cùng tôi đi suốt cuộc đời, nhưng anh từng nói sẽ đi cùng tôi những ngày hạnh phúc. Vậy nên vẫn chỉ là một mình tôi chông chênh trong những nỗi nhớ. Người ta từng bảo rằng, rồi sẽ có một người quên đi tất cả, và có một người chấp nhận ôm lấy mọi buồn vui. Vậy nên tôi chọn tôi là người tự vấn, vì tôi chẳng thể chối bỏ mà cho chúng vào ngăn kéo ký ức đâu anh. Tôi cũng mong anh hạnh phúc như những ngày đông đầy nắng ấm.

Tôi đôi khi hay tự mình u hoài bởi những suy nghĩ vô hình kéo mình về quá khứ. Nhớ đó. Thương đó. Nhưng chẳng thể buông bỏ đi hiện tại, bởi vì tôi chẳng muốn mình cứ u hoài trong quá khứ ấy đâu anh.

Mùa đông, tôi ôm lấy đôi tay mình, ủ ấm chúng trong chiếc áo khoác dài cũ kỹ. Mọi thứ trong tôi cũ kỹ như tình yêu ấy vậy. Hai từ quá khứ nhuốm lên nó thứ màu u ám của mùa đông, của những phôi phai nhợt nhạt.


Tôi đôi khi hay tự trói mình trong nỗi buồn hằng đêm chẳng thể nào hiểu nỗi. Buồn chỉ vì buồn thế thôi. Đâu ai hiểu được những nỗi buồn vu vơ khó định nghĩa ấy. Cười đó. Rồi lại buồn đó.

Hình như em chẳng còn được là mình như ngày xưa nữa. Nụ cười cũng chẳng còn rực rỡ như ngày xưa. Chỉ còn đó là nụ cười trong lặng lẽ. Cười để thấy mình còn có cuộc đời đáng sống. Vì những nỗi buồn kia cũng chỉ là trong phút chốc mà thôi. Màn đêm kia chẳng thể nào kéo tôi theo những tối tăm, bởi vì những ngọn đèn chẳng bao giờ tắt đủ để tôi tìm thấy mình sau những ngày lạc lối.

Những cơn mưa dầm dề ấy kéo theo tôi với những xúc cảm trầm lặng trong phút chốc. Bởi chẳng ai có thể sống mãi với cô đơn. Đêm dài rồi cũng sẽ có ngày mai. Mưa rồi, ngày mai trời hửng nắng.

Và tháng 12 có những tia nắng hiếm hoi lên trong từng ngọn gió.


Sáng mùa đông đón tôi bởi những cơn gió vẫn còn rít qua ngoài cửa sổ. Cái lạnh vẫn cố len lỏi vào căn phòng khiến tôi trở lạnh rùng mình. Một chút lạnh ngấm vào da khiến tôi nhanh chóng thích nghi với kiểu gió đông vờn ngoài cửa. Mở tung cửa sổ, gió ùa vào nhanh chóng lấp đầy cả căn phòng. Chiếc chuông gió vẫn kêu leng keng bên cửa sổ. Tách cà phê nóng vừa kịp bốc hơi nghi ngút, cố gắng xen lấy một chút không gian để sưởi ấm căn phòng.

Bầu trời chẳng còn cái u ám như ngày mưa hôm qua nữa, những tia nắng đầu tiên cố len mình qua đám mây xám già nua, nhảy nhót tung tăng xuống chiếu thẳng vào căn phòng, sáng bừng cả góc nhỏ.

Trong cái gió lạnh ấy tôi thấy có chút cô đơn đang hờn dỗi. Nhưng rồi bỗng chốc chúng mỉm cười vờn theo mây bay đi. Còn những tia nắng đang đành hanh bắt nạt góc u ám trong lòng tôi.

Thoáng giật mình, tôi thấy căn phòng đông ngập nắng.

Tháng 12 ấy, tôi thấy nắng về trong gió đông!

Gá như năm ấy duyên trời cho chúng ta quen nhau sớm hơn

Cũng có thể nói em nhẹ dạ nhưng vì anh em sẵn sàng đau lòng lần nữa. Biết bao nhiêu người bảo em hãy buông tay trong cái mối quan hệ chẳng đi đến đâu của chúng mình đi. Biết bao nhiêu người bảo em hãy thôi làm những điều vô ích phí hoài xuân sắc một cách ngu xuẩn khi bên cạnh anh như thế nữa. Không, em không hề cảm thấy nuối tiếc bất cứ thứ gì khi bên cạnh anh. Em chỉ cảm thấy tiếc vì em đến sau trong chuyện tình này, giá mà em đến trước, em hứa anh chẳng phải đau lòng. Nếu em đến trước chuyện đôi mình sẽ kết thúc một cách viên mãn nhất chứ không phải dở dang nửa chừng một cách an yên..

Trên thế giới này có tất thảy bảy tỉ người, nhưng điều đó không đồng nghĩa là tất cả đều giống nhau, tất cả đều thích gây tổn thương cho nhau. Em biết sâu trong anh có nhiều nỗi lo sợ. Bởi lẽ em và anh, cả đều đã can đảm trải qua những nặng lòng đau đớn nhất mà nhân tĩnh cũ để lại suốt ngần ấy thời gian dài. Em hiểu cái cảm giác bị một người phản bội rồi bỏ rơi ra sao. Em hiểu tình yêu bây giờ trong anh nó mông lung và dường như chẳng thể nào tin tưởng nổi. Nhưng anh à, em thương anh - điều đó là thật, em không dám chắc mình sẽ hoàn hảo đến mức chẳng làm anh phiền lòng nhưng em cam đoan rằng dối lừa anh - điều đó sẽ không bao giờ xảy ra..

Họ không trân trọng anh, đâu phải em cũng thế. Duyên trời họ không biết nắm giữ, đâu phải em cũng như vậy. Giữa nhân gian đông người vô tình qua lại, anh thử nghĩ xem, tại sao vào một ngày nắng đẹp năm ấy ta lại chạm mặt rồi bước vào cuộc đời nhau một cách quá đỗi bình thường? Em không dám nói ông trời cử em đến bên anh để hàn gắn tất cả những gì đã vỡ vụn hư hao đến đáng thương, nhưng thật tâm, em muốn chăm lo anh nhiều hơn thế. Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, chỉ có thể trách họ đã ngu si đánh mất duyên trời chứ sao có thể trách một mình anh rồi cam tâm dằn vặt suốt trong bao nhiêu lâu đó tuổi đời?

Em xin lỗi nếu bao cố gắng làm anh hiểu ra không phải người con gái nào cũng giống như vậy, cũng đáng ghét như vậy phiền hà anh suốt bao nhiêu ngày tháng. Em xin lỗi nhiều lúc đã mạo muội nhớ thương anh, đã cố chấp loay hoay bước vào cuộc đời anh rồi để lại dấu chân chẳng mấy ngay ngắn. Nhưng anh à anh phải hiểu, em không còn lại gì sau cuộc tình cũ đầy đau lòng - giống như anh vậy - em chỉ còn lại đó một bầu trời nước mắt và trái tim rạn vỡ không còn tin nổi hai tiếng yêu đương

Nhưng em đã lần nữa mở lòng. Vì anh

Cũng có thể nói em nhẹ dạ nhưng vì anh em sẵn sàng đau lòng lần nữa. Biết bao nhiêu người bảo em hãy buông tay trong cái mối quan hệ chẳng đi đến đâu của chúng mình đi. Biết bao nhiêu người bảo em hãy thôi làm những điều vô ích phí hoài xuân sắc một cách ngu xuẩn khi bên cạnh anh như thế nữa. Không, em không hề cảm thấy nuối tiếc bất cứ thứ gì khi bên cạnh anh. Em chỉ cảm thấy tiếc vì em đến sau trong chuyện tình này, giá mà em đến trước, em hứa anh chẳng phải đau lòng. Nếu em đến trước chuyện đôi mình sẽ kết thúc một cách viên mãn nhất chứ không phải dở dang nửa chừng một cách an yên..