Những ngày đầu tiên khi anh bước khỏi cuộc đời em, nói như thế nào nhỉ? Đó là những ngày tháng em không biết mình đã khóc như thế nào, bước đi như thế nào, hít thở như thế nào, sống như thế nào chỉ vì vây quanh em chỉ là nỗi đau và sự sợ hãi. Anh chắc đã nghe nhiều tới từ "đau lòng" là con trai em chắc chắn anh sẽ không biết cảm giác đó như thế nào đâu.
Là khi anh khóc vì một người, nhớ một người mà không thể nào bước đến, chạm tới, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt hanh bao mòn mỏi mà không thể nào thốt lên được. Tất cả ấm ức, tủi hờn, lo lắng, sợ hãi, nhớ nhung, yêu thương không thoát ra được chỉ có nước mắt rơi khi ấy nuốt vào trong cảm thấy đau buốt tới tim, gan, phổi, không thể thở được tạo nên một cảm giác đau theo đúng nghĩa.
Đó là những ngày tháng đầu tiên khi anh bước ra khỏi cuộc đời em. Còn nhiều nữa nhưng chắc em sẽ chỉ nói ngắn lại " đó là những ngày mặt trời mọc từ bao giờ, lặn khi nào, ngoài trời mưa hay nắng, nóng hay lạnh em đều không cảm nhận được vì điều duy nhất em làm là nhớ anh".
Anh có thắc mắc hay không khoảng thời gian sau đó nữa em đã làm gì? Là chuỗi ngày dài, dài lắm, ngày này qua ngày khác em tự nói với mình " tất cả kết thúc rồi, hãy chấp nhận sự thật đi, chẳng còn ai bên cạnh mình đâu, không được yếu đuối vì có yếu đuối, có đau đớn, có khóc lóc, có van xin cũng không có ai đến bên và vỗ về mình đâu" và rồi em sống qua từng ngày bình tĩnh hơn, trầm lắng hơn.
Em có nhớ điều duy nhất cuối cùng em gửi tới anh là một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật anh do tự tay em làm, từng trang thiệp được em trang trí với nhưng tấm hình của anh mà em đã phải cắt đi khuôn mặt em, nụ cười hạnh phúc của em khi có anh bên cạnh. Vậy đấy, thật buồn phải không nhưng anh sẽ chẳng thế biết được đâu.
Cứ thế thời gian trôi đi đã hai năm rồi từ ngày anh vứt bỏ lại em. Em đã sống qua những ngày tháng có lẽ là tối tăm nhất của cuộc đời, thời gian khi mà em tràn trề nhựa sống, đong đầy nhiệt huyết, em đã trao trọn cho anh. Giờ đây khi anh đang vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình thì em cũng đã dần lấy lại được cân bằng của cuộc sống.
Chỉ là em sống thờ ơ hơn,nhạt nhòa hơn. Nếu có vô tình gặp lại nhau trên đường anh có lẽ sẽ phải ngạc nhiên đấy vì em đã không còn yếu đuối như cô bé ngày đó yêu anh. Em giờ đây đã quen với việc không có anh, quen với cuộc sống một mình. Vậy nên anh cứ tin là em ổn đi nhé.
Next
« Prev Post
« Prev Post
Previous
Next Post »
Next Post »
