Bí mật của mẹ và bài học về hạt gạo đứng thẳng

Đã lên 6 tuổi rồi mà tất cả những làm cái gì anh cũng chậm hơn những đứa trẻ khác. Khi đứng đợi ở bến xe, anh chẳng bao giờ theo kịp xe bus. Kể cả nếu có bắt kịp hay cho dù là người đầu tiên đi lên chăng nữa thì kết quả vẫn là anh luôn đứng cuối cùng trong xe. Bởi vì cái gì cũng chậm chạp, tiếp thu cũng không nhanh như những đứa trẻ khác cho nên thành tích của anh luôn ở dưới top mười dù có cố gắng đến bao nhiêu chăng nữa.


Thành tích của anh luôn luôn không tốt đã là điều quá hiển nhiên rồi. Mỗi lần giáo viên gọi anh lên bảng trả lời câu hỏi, anh đều chậm rì rì tìm hơn 10 phút mới đứng lên trả lời. Mỗi câu hỏi anh đều trả lời vòng vo không đúng chủ đề hoặc lạc đề luôn. Vì vậy, giáo viên không thể nào không nghi ngờ rằng không biết có phải là anh không tập trung học không? Thậm chí còn bắt phạt đứng.

Khi chơi đá bóng với các bạn thì anh thường là người bị thương. Có lúc rõ ràng là bóng tự bay qua, anh rất muốn bắt bóng nhưng thường thì do phản ứng chậm chạp mà bóng bay thẳng vào mặt. Máu mũi chảy ra đến ướt cả áo mãi sau anh mới khóc. Về n hà anh lại đem chuyện này kể cho mẹ nghe:

“ Tại sao con lại ngốc thế chứ? Các bạn khác tại sao lại đều thông minh như vậy.”


Mẹ anh lại cười cười nói:

“ Con à, thực ra con không ngốc. Con lên xe bus chậm là con muốn nhường chỗ ngồi cho các bạn học khác. Thành tích của con không tốt không phải là do con không tập trung mà là con quá tập trung vào một vấn đề khác rồi nên khi cô giáo hỏi con lại không trả lời đúng ý của cô. Con bị các bạn học khác làm bị thương đó là do con tuân thủ quy tắc…Tất cả mọi thứ đều chứng minh rằng con là một đứa trẻ tốt.”

“ Làm một đứa trẻ tốt thì mỗi lần lên xe bus đều phải đứng, lên lớp đều bị phạt, chơi bóng đều phải bị thương ạ?”


Bà mẹ lại cười mà không đáp lời anh. Bà dẫn anh đến cạnh nồi cơm. Mở vung ra thấy cơm đang chín thơm lừng. Mẹ anh nói:

“ Con trai, nhìn nồi cơm xem. Những hạt gạo phía trên cùng luôn đầy sức sống và đứng thẳng. Nhưng những hạt gạo ở đáy lại luôn nằm ngang. Con có nhìn xem hai loại gạo này loại nào tốt hơn loại nào?”

“ Loại đứng thẳng ạ”

“ Đúng vậy, Để con nhìn thấy những hạt gạo này con có biết cần phải đổ ra biết bao công sức và sức lực không? Đầu tiên, hạt gạo phải được xát đi vỏ trấu ở bên ngoài. Khi nấu cơm những hạt gạo kém hơn sẽ chìm xuống dưới. Đây à vì nó sợ bị đun lên mà những hạt gạo tốt thì không như vậy. Nước nóng chẳng thể nào đánh gục được chúng. Chúng vẫn luôn đứng thẳng dù cho không có ai bảo vệ mình. Nhưng cũng chính vì khảo nghiệm lần này mà nó mới được thành hình, thành những hạt gạo xinh đẹp nhất. Con à, con có muốn mình giống như những hạt gạo kia không?”


Đôi mắt người mẹ dịu dàng ấm áp nhìn con trai mình.

Nghe lời mẹ anh chìm vào suy nghĩ dường như đã hiểu ra được điều gì rồi. Từ đó trở đi, mỗi khi gặp đen đủi, khó khăn anh đều nói với mình rằng:

“ Mình là hạt gạo khỏe, mình nhất định phải đứng vững, phải trở thành hạt gạo giỏi nhất.”

Thời gian như nước trôi, 15 năm sau. Khi anh trở thành một vận động viên cử tạ gặt hái rất nhiều huy chương về cho bản thân và đất nước. Trước mặt các phóng viên, khi được hỏi rằng:

“ Bí mật quyết định thành công của anh là gì?”


Anh cười và nói rằng:

“ Tôi không có bí mật gì cả. Khi thi đấu, tôi chỉ luôn nghĩ rằng nâng được ta lên rồi sau đó cố gắng đứng thẳng. Nhất định phải đứng thẳng giống như những hạt gạo vậy. Phải trở thành hạt gạo có sức sống, khỏe mạnh nhất.”


Phía dưới mọi người vỗ tay vang trời.
Thực ra, có một bí mật mà mẹ anh chẳng bao giờ nói với anh đó là:

Vì sinh non và khó sinh nên khi anh ra đời não bị thiếu dưỡng khí dẫn đến khuyết tật về thần kinh. Anh trở thành đứa trẻ chậm phát triển hơn những đứa trẻ khác…..
Bí mật của mẹ và bài học về hạt gạo đứng thẳng Bí mật của mẹ và bài học về hạt gạo đứng thẳng
910

Bài viết Bí mật của mẹ và bài học về hạt gạo đứng thẳng

Previous
Next Post »

Chia sẻ bài viết

Cùng Chuyên Mục