Nắm tay mẹ, con như được tiếp thêm động lực, thêm sức mạnh và lòng dũng cảm. Nắm tay mẹ như một loại ám thị riêng của mẹ con mình, không cần những lời hoa mỹ giả dối, cũng chẳng cần phải nịnh nọt bợ đỡ, mẹ dường như có thể thấu hiểu hết những điều con muốn nói.
Từ nhỏ con đã quen có mẹ kề bên, nắm tay mẹ như một thói quen, một loại ỷ lại, một thói quen đã ăn sâu trong tiềm thức của con. Có mẹ ở bên con là diễm phúc nhất trong cuộc đời này của con. Những giây phút vui sướng đến cực điểm hay cả những ngày tháng con xa sút tâm trạng xuống dốc đến cực điểm, mẹ vẫn luôn ở bên, dang rộng vòng tay ôm ấp con vào lòng, không cần những lời an ủi cũng không cần những lời đao to búa lớn con cũng cảm thấy bình yên và hạnh phúc đến lạ kì.
Khi còn rất nhỏ, con đã khám phá ra sự kì diệu của vòng tay mẹ rồi. Con sẽ nắm chặt tay mẹ không buông, không rời, đón nhận sức mạnh kì diệu vô cùng ấm áp mẹ dành cho con. Bên mẹ con chẳng còn phiền lo điều gì, cứ vô tư tìm hiểu những sự vật mới lạ quanh mình, vì khi quay đầu lại mẹ vẫn đang ở đó hiền hòa nhìn con. Khi đó một loại cảm giác vô hình được gọi là an toàn, luôn hiện hữu trong con và con biết rằng nó chỉ tồn tại ở một nơi duy nhất – trong vòng tay của mẹ. Người đó có phải là mẹ hay không con chỉ cần cầm tay là đã biết liền.
Những khi đó, con mới thấy rằng bàn tay mẹ là điều tốt nhất trên thế giới này. Trên hết cả, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ. Nó khiến những vết thương lòng của con mau chóng khép lại, đem nhiệt lượng của tình yêu đong đầy trái tim con. Loại cảm giác này chỉ có thể được tiếp nhận qua đôi bàn tay mẹ.
Khi mẹ nắm tay con, mẹ xoa đầu con, ôm ấp con vào lòng… đây là phương thức biểu đạt tình yêu của mẹ trực tiếp mà chẳng ngôn ngữ nào có thể thay thế được. Chính những thời khắc đó, nó như chạm đến những điểm sâu thẳm nhất trong trái tim con.
Khi con bắt đầu hiểu chuyện, con càng khao khát được nắm đôi bàn tay mẹ, mẹ chỉ cách cho con làm sao để mạnh dạn vững tin bước về phía trước. Mẹ đẩy con tiếp tục tiến lên khi con chùn bước. Khi con sợ hãi tiến bước trên con đường đời đầy cạm bẫy và chông gai, chỉ cần nắm tay mẹ thật chặt. Dù cho không biết những chông gai, cạm bẫy ra sao chỉ cần có mẹ con sẽ không sợ hãi bất kì điều gì nữa.
Mỗi bước đi luôn có mẹ kề bên, sự tự tin trong con lại tăng lên. Nó là động lực giúp con không lùi bước. Mà chỉ có khi ở bên mẹ con mới có cơ hội để sai lầm, mới có thể không sợ hãi khi rơi vào hiểm cảnh. Vì mẹ luôn ở bên bao dung con bảo hộ con. Chỉ có vòng tay mẹ mới có đủ ý chí chiến đấu, giúp con kiên cường đứng lên chống lại mọi giông gió ngoài kia.
Dù cho vấp phải bao nhiêu lỗi lầm, chỉ cần được nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của mẹ là con lại được tiếp thêm động lực và nhiệt huyết để bắt đầu lại từ đầu. Dù có đi đâu, có bao lâu thì con vẫn luôn có thể nhận ra đâu là bàn tay mẹ. Vì chỉ có bàn tay mẹ mới cho con những sức mạnh như thế.
Khi bắt đầu hiểu được sự đời, vòng tay bảo hộ của mẹ càng có ý nghĩa với con hơn. Cuộc sống ngoài kia bận rộn quá, người khóc kẻ cười, người vui kẻ buồn… thế nhưng có bao người là quan tâm con. Ai cũng có cuộc sống riêng của mình, ai lại đi quan tâm đến nỗi buồn niềm vui của một kẻ xa lạ. Lớn lên rồi, số lần được nắm lấy đôi bàn tay mẹ của con ngày một ít đi nhưng khao khát muốn có được hơi ấm, sự khích lệ từ bàn tay mẹ của con chưa bao giờ là ngừng.
Khi lần đầu tiên con đi thi mà kết quả không như ý, con náu mình nơi góc khuất, âm thầm khổ sở vì sự thất bại của mình. Thì mẹ đã luôn ở bên kéo con ra, đưa con ra ngoài ánh sáng, chỉ cho con biết rằng ngoài kia bầu trời vẫn sáng, cuộc sống vẫn tươi đẹp dù con có buồn bã ra sao. Lần đầu tiên con bị bạn học bắt nạt, cũng chỉ có mẹ kề bên, tiếp cho con thêm sức mạnh, tiếp thêm sự dũng cảm để con biết cách sống vì chính mình, biết học cách tự bảo vệ mình.
Khi con thất tình, suy sụp ngồi nơi góc tường khóc như không có ngày mai, cũng chỉ có mẹ đôn đáo lo lắng cho con, kéo con lên từ trong u buồn, cho con hi vọng vào ngày mới. Bàn tay mẹ như đang nói với con rằng: “ Dù cho cả thế giới này có từ bỏ con thì mẹ vẫn sẽ ở bên con. Mẹ vẫn sẽ ở đây vẫn sẽ mãi yêu con”.
Khi nắm tay mẹ con như được tiếp thêm nguồn ấm áp và năng lượng vô hạn, con có thể chẳng cần nói lời gì, im lặng đi theo mẹ dạo siêu thị, như hai chị em. Con có thể nắm tay mẹ thật chặt, làm nũng vòi vĩnh như một đứa trẻ. Bỏ hết lớp mặt nạ đi, bên mẹ bình thản mà qua ngày, không cần phải để ý đến thế giới ngoài kia nữa.
Sau này, đợi khi mẹ già đi, đôi bàn tay đã nhăn nheo rồi, đã không còn mềm mại như bây giờ nữa, con sẽ vẫn nắm tay mẹ, đón nhận tình yêu thương bao la của mẹ, và cũng gửi đến mẹ tình yêu của con. Bàn tay mẹ, mãi mãi là sự động viên, cổ vũ giúp con vượt qua bao gian khó, vất vả. Dù cho mái tóc mẹ đã từ đen chuyển sang trắng, từ mái tóc dài chuyển thành ngắn…. thì một đời này con cũng sẽ không bao giờ quên nắm bàn tay mẹ, nơi chứa đựng tình yêu thương và che chở suốt đời con.
Next
« Prev Post
« Prev Post
Previous
Next Post »
Next Post »
