Tôi nghĩ mãi cũng chẳng thể hiểu tại sao cậu ấy lại chịu chi như vậy. Vợ của cậu ấy lo liệu nội trợ trong nhà, sinh hoạt phí của cả nhà đều dựa vào đồng lương còm của cậu ấy. Tôi đã hết lời khuyên bảo cậu ấy nói rằng:
“ Có thể xem được cái hồ này cũng không đến mức đắt như vậy. Hơn nữa cũng chẳng thế ngắm hồ này mà ra tiền được, cậu mua nó làm gì chứ?”
Thế nhưng cậu ấy vẫn nhất quyết không nghe. Sau này, cậu ấy mới nói cho tôi biết:
“ Tớ dùng tất cả những gì tớ có để mua ăn hộ này vì muốn đón mẹ tớ tới đây sống cùng. Nhà ở quê cũng có một cái hồ như thế. Mẹ tớ rất lưu luyến cảnh vật ở nơi đó. Mẹ tớ nhìn thấy cái hồ rộng như này, nhấ định sẽ cảm thấy giống như đang sống ở quê vậy. Hơn nữa, mẹ tớ bị đục thủy tinh thể, đã từng phẫu thuật rồi nhưng không thành công lắm. Lần này phẫu thuật bác sĩ nói sẽ rất nguy hiểm, thị lực của bà ngày một yếu đi, có lẽ vài năm nữa sẽ chẳng nhìn thấy được gì. Chân bà ý còn mắc bệnh khớp chẳng thể đi xa. Tớ kiếm nhiều tiền để làm gì chứ? Chẳng phải để dùng vào những lúc như thế này sao. Có tiền nhiều khi cũng chẳng thể nào mua được hạnh phúc đâu cậu ạ.”
Mỗi ngày cậu ấy đều cùng mẹ mình đi tản bộ quanh hồ, nhìn ngắm phong cảnh….
Đến khi đó tôi mới hiểu được dụng tâm của cậu ấy. Trước mắt tôi lại như hiển ra bóng dáng gầy gò của mẹ, ánh sáng bao phủ hình hài nhỏ bé của bà…
Mẹ tôi mất từ rất lâu rồi. Tôi chẳng thể báo hiếu cho bà được ngày nào, đó là nỗi ân hận lớn nhất của tôi. Thấy bạn tôi và mẹ mình cùng tản bộ bên bờ hồ, tôi không khỏi chua xót. Có mẹ ở bên trên mỗi bước đường, mỗi một nơi có mẹ và con thì đó chính là những cảnh tượng đẹp nhất, so với kiếm được nhiều tiền còn quan trọng hơn. Thế nhưng tôi đã chẳng có mẹ rồi, ai sẽ cùng tôi đi ngắm những cảnh đẹp trên đời đây. Có thể được cùng mẹ đi ngắm cảnh không phải là một loại hạnh phúc và thỏa mãn sao? Chỉ khi nào có thể hiểu được cảm ơn công lao cha mẹ, trân trọng người thân bên cạnh mình mới hiểu được giá trị của tình thân.
Next
« Prev Post
« Prev Post
Previous
Next Post »
Next Post »
